“Khởi Sinh” của Hoàng Thanh là một tập thơ trữ tình mang sắc thái nội tâm sâu lắng, được kiến tạo trên nền cảm xúc tinh tế, tiết chế và giàu suy tư. Tập thơ không đi theo lối biểu đạt ồn ào hay kịch tính, mà lựa chọn con đường lặng lẽ, đi vào những chuyển động vi tế của tâm hồn con người trong hành trình yêu, mất, hiểu, buông.
Ngày đăng: 28-04-2026
104 lượt xem
LỜI TỰA TẬP THƠ “KHỞI SINH” – HOÀNG THANH
“Khởi Sinh” của Hoàng Thanh là một tập thơ trữ tình mang sắc thái nội tâm sâu lắng, được kiến tạo trên nền cảm xúc tinh tế, tiết chế và giàu suy tư. Tập thơ không đi theo lối biểu đạt ồn ào hay kịch tính, mà lựa chọn con đường lặng lẽ, đi vào những chuyển động vi tế của tâm hồn con người trong hành trình yêu, mất, hiểu, buông.
Trong dòng chảy đương đại của thơ ca Việt Nam, nơi cảm xúc nhiều khi bị đẩy lên thành những biểu đạt trực diện, “Khởi Sinh” của Hoàng Thanh lại chọn cho mình một lối đi ngược dòng: tiết chế, lặng lẽ và hướng nội. Chính lựa chọn này đã tạo nên bản sắc riêng cho tập thơ – một không gian nghệ thuật không ồn ào, nhưng có độ lắng sâu đáng kể, nơi cảm xúc không được phô diễn mà được chưng cất qua suy tư.
“Khởi Sinh” không vận hành như một chỉnh thể tự sự thông thường, mà tồn tại như một cấu trúc ý niệm. Ở đó, các bài thơ không liên kết với nhau bằng cốt truyện, mà bằng tiến trình tâm lý – một dạng “tự sự nội tâm phi tuyến”. Người đọc không theo dõi một câu chuyện, mà tham dự vào một trạng thái: trạng thái của một cái tôi đang trải qua, đang nhận thức, và đang chuyển hóa.
Điểm đáng chú ý là cách Hoàng Thanh tiếp cận chủ đề tình yêu. Tình yêu trong “Khởi Sinh” không còn là một motif lãng mạn theo nghĩa truyền thống, mà được đặt lại như một hiện tượng nhận thức. Nó không phải là đích đến, mà là một quá trình; không phải là sự gắn kết, mà là một “điểm chạm” có khả năng kích hoạt những biến đổi sâu xa trong cấu trúc nội tâm.
Ở góc độ này, có thể xem “Khởi Sinh” như một diễn ngôn về sự “phi sở hữu” trong tình yêu. Những câu thơ như:
“Có khi chẳng phải mất nhau
Mà là chưa từng thuộc về nhau thôi.”
đã vượt ra ngoài phạm vi cảm xúc cá nhân để chạm tới một tầng khái quát mang tính triết luận. Ở đó, khái niệm “thuộc về” bị đặt lại, và cùng với nó là toàn bộ hệ quy chiếu truyền thống về tình yêu như một sự chiếm hữu hay ràng buộc.
Về phương diện thi pháp, Hoàng Thanh sử dụng một hệ ngôn ngữ tối giản, gần với khẩu ngữ, nhưng được tổ chức theo hướng mở. Sự giản lược này không làm nghèo đi ý nghĩa, mà ngược lại, tạo ra một “khoảng trống thẩm mỹ” nơi người đọc buộc phải tham gia vào quá trình đồng sáng tạo. Đây là một đặc điểm đáng chú ý, bởi nó chuyển vai trò của người đọc từ vị thế tiếp nhận sang vị thế kiến tạo.
Cấu trúc của tập thơ có thể được đọc như một chu trình: đồng điệu – ảo tưởng – lệch pha – nhận thức – buông – dư âm. Đây không chỉ là trình tự cảm xúc, mà còn là một mô hình nhận thức về các mối quan hệ con người. Sự vận động từ “ảo tưởng” sang “nhận thức” là điểm nút quan trọng, đánh dấu sự chuyển dịch từ cảm tính sang ý thức, từ trải nghiệm sang chiêm nghiệm.
Đáng chú ý, “buông” trong “Khởi Sinh” không phải là sự kết thúc, mà là một hình thức tái cấu trúc. Khi mối quan hệ không còn tồn tại trong thực tại, nó không bị triệt tiêu mà chuyển hóa thành ký ức một dạng tồn tại khác, ít hữu hình hơn nhưng có độ bền cao hơn trong đời sống tinh thần.
Từ góc nhìn này, có thể nói “Khởi Sinh” không phải là một tập thơ về tình yêu, mà là một tập thơ về ý thức của con người khi đi qua tình yêu. Nó không dừng lại ở việc biểu đạt cảm xúc, mà hướng tới việc lý giải và tái cấu trúc cảm xúc ấy trong một hệ quy chiếu rộng hơn.
Giá trị của “Khởi Sinh” vì thế không nằm ở những khoảnh khắc xúc động tức thời, mà ở khả năng tạo ra dư chấn nhận thức. Sau khi đọc, điều còn lại không phải là một câu chuyện để nhớ, mà là một cách nhìn để suy ngẫm.
“Khởi Sinh” xét đến cùng không phải là sự khởi đầu của một tình yêu, mà là sự khởi đầu của một ý thức.
Ý thức rằng mọi cuộc gặp gỡ đều mang tính hữu hạn, mọi cảm xúc đều có quy luật vận động riêng, và mọi mất mát, nếu được hiểu đúng, đều có thể trở thành một hình thức tồn tại khác sâu hơn, bền hơn, và khó gọi tên hơn.
DƯỚI GỐC ĐA LÀNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Cây đa đứng tự bao đời
Rễ ôm đất cũ như người đợi nhau.
Chiều buông khói bếp nhạt màu
Sân đình gió thổi bạc đầu tiếng xưa.
Anh về mang mấy câu thơ
Chưa kịp viết trọn đã chờ gặp em.
Em qua bến nước êm đềm
Gàu tre chạm sóng gọi tên một thời.
Nhìn nhau chẳng nói thành lời
Chỉ nghe trong lá một đời rơi rơi.
Cây đa che bóng hai người
Mà sao bóng vẫn tách rời xa nhau.
TRĂNG TRÔI BẾN NƯỚC
Tác giả: Hoàng Thanh
Trăng lên từ phía con đò
Nghiêng soi bến cũ lặng lờ nước trôi.
Anh ngồi viết dở câu đời
Con thuyền buộc gió chơi vơi bến làng.
Em về qua lối tre ngang
Áo bay chạm gió mơ màng như xưa.
Không ai hẹn trước bao giờ
Mà như đã đợi từ mùa rất xa.
Trăng rơi xuống giữa đôi ta
Nghe như có thật mà là hư không.
Con thuyền neo giữa dòng sông
Như lòng không biết bến trong hay ngoài.
SÂN ĐÌNH VẮNG MỘT NGƯỜI
Tác giả: Hoàng Thanh
Sân đình còn đó như xưa
Chỉ là thiếu một người chưa kịp già.
Trống xưa gõ nhịp ngân xa
Mà sao nghe vỡ như là chia tay.
Anh đi về phía gió bay
Em về phía đất đắng cay cuối làng.
Câu thơ bỏ lại dở dang
Như con thuyền lạc giữa ngàn sương đêm.
Cây đa vẫn đứng lặng im
Chỉ còn chiếc bóng đi tìm bóng xưa.
“Chúng ta” rơi giữa buổi trưa
Nắng hong một thoáng rồi vừa tan thôi.
PHỐ VẮNG CHIỀU MƯA
Tác giả: Hoàng Thanh
Phố xưa ướt một chiều mưa
Dòng người lặng lẽ như chưa từng về.
Anh ngồi bên quán cà phê
Nghe trong đáy cốc cơn mê cũ mình.
Em qua áo mỏng mong manh
Như cơn gió thoảng ngang thành phố xưa.
Một lần lỡ hẹn ngày mưa
Mà như lỡ cả một mùa thanh xuân.
Chiều nghiêng xuống những con đường
Phố như giữ lại đoạn buồn năm nao.
Ly cà phê đắng tan vào
Mà không tan nổi nghẹn ngào trong anh.
Có người đi giữa mong manh
Bỏ quên một thuở rất xanh bên đời.
Có người ngồi giữa mưa rơi
Thấy trong phố vắng một người không em.
Mưa rơi ướt cả bên thềm
Ướt câu hò hẹn, ướt đêm đợi chờ.
Anh như chiếc bóng bơ vơ
Ngồi nghe phố thở trong mờ khói sương.
Phố xưa vẫn một con đường
Chỉ riêng kỷ niệm là dường khác xưa.
Em đi qua một chiều mưa
Mang theo cả những giấc mơ anh từng.
BỜ SÔNG LUỘC
Tác giả: Hoàng Thanh
Sông Luộc nước vẫn âm thầm
Chở bao ký ức qua năm tháng dài.
Bãi bồi cỏ mọc xanh hoài
Hoa ngô vẫn nở như ngày có nhau.
Anh về đứng lặng chân cầu
Nghe con nước chảy qua màu tóc xưa.
Một đời như một cơn mưa
Rơi rồi chẳng biết còn vừa lòng ai.
MÙA HOA GẠO ĐỎ
Tác giả: Hoàng Thanh
Tháng Ba hoa gạo cháy trời
Đốt lên ký ức một thời đã xa.
Anh đi qua những mùa hoa
Mà không đi hết nỗi đau trong lòng.
Em giờ như áng mây hồng
Trôi qua ký ức mà không ngoảnh về.
BẾN CŨ KHÔNG NGƯỜI
Tác giả: Hoàng Thanh
Bến xưa nước vẫn lặng trôi
Con đò neo cũ một đời đợi ai.
Gió chiều thổi nhẹ heo may
Nghe như tiếng gọi của ngày đã xa.
Có người đi mãi không qua
Có người ở lại hóa là hư không.
TRĂNG VỠ TRÊN MÁI NGÓI
Tác giả: Hoàng Thanh
Trăng nghiêng mái ngói rêu phong
Rơi vào ký ức mênh mông một thời.
Anh ngồi viết dở câu đời
Nghe trong trang giấy một trời chia ly.
Em giờ xa cách xuân thì
Như trăng vỡ giữa những gì đã qua.
NGÕ NHỎ KHÔNG TÊN
Tác giả: Hoàng Thanh
Ngõ xưa không biển không tên
Mà sao nhớ mãi từng đêm trăng về.
Có người đứng đợi bên hè
Chờ một câu nói chưa kề môi nhau.
Một đời tưởng đã quên mau
Mà sao vẫn cứ đậm sâu thế này.
GIỌT SƯƠNG CUỐI NGÀY
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều buông giọt nắng nghiêng nghiêng
Giọt sương còn đọng bên hiên vắng người.
Anh ngồi gom nhặt tiếng cười
Mà không nhặt nổi một thời có em.
Con đò trôi giữa dòng sông
Không bến để đợi, không người để mong.
Một đời như cánh lục bình
Trôi theo con nước vô tình thế thôi.
Đêm nay phố vắng không em
Nghe từng ngọn gió gọi tên một người.
Anh đi qua nửa cuộc đời
Mà không tìm thấy một thời đã qua.
Ký ức như một mùa xưa
Đi qua không hết mà thừa trong tim.
Có người lặng lẽ đi tìm
Một điều đã mất lặng im suốt đời.
Có những điều không thể giữ
nhưng cũng không thể quên.
Có những người không thể ở lại
nhưng cũng không thể rời đi.
Và thơ là nơi duy nhất
giữ lại được những điều đã mất.
NGÀY KHÔNG EM
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều rơi bãi vắng ven đê
Nắng như giọt mật chảy về cuối sông.
Cây đa đứng lặng bên đồng
Rễ ôm đất cũ như mong một người.
Em đi qua thoáng nụ cười
Mắt đen lúng liếng rối đời anh đi.
Gàu tre chạm nước thầm thì
Múc lên toàn nhớ chẳng gì là em.
Anh ngồi nhặt lại bên thềm
Nhặt bao tiếng nói mà quên mất người.
Con đò vẫn lặng lẽ trôi
Không bến để đợi không lời để mong.
Một đời như cánh lục bình
Trôi theo con nước vô tình mà quen.
Đêm về trăng rụng bên hiên
Nghe như có tiếng gọi tên một người.
Anh đi qúa nửa cuộc đời
Mà không tìm thấy một thời có em.
Sáng ra bến vắng lặng thinh
Chỉ còn chiếc bóng đứng nhìn sang sông.
Ngày không em gió mênh mông
Thổi qua đồng cũ rỗng không bóng người.
KHỞI SINH
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều rơi bãi vắng ven đê
Gặp nhau như đã hẹn về kiếp xưa
Anh ôm câu chữ chưa vừa
Em ôm nỗi nhớ như mưa không lời.
Nắng nghiêng một phía chân trời
Bóng hai đứa đổ thành đôi lạ lùng
Không ai gọi đúng tên chung
Mà nghe thân thuộc như cùng đã quen.
Gió đi qua những bậc thềm
Mang theo tiếng gọi dịu êm rất gần
Một điều đã mất bao lần
Bỗng dưng sống lại trong ngần ánh nhau.
Không cần hẹn trước kiếp nào
Không cần hỏi chuyện trước sau là gì
Chỉ cần đứng cạnh nhau thôi
Đã nghe một nỗi bồi hồi rất xưa.
Nhìn nhau, gió đứng bên trời
Một điều đã mất rơi rơi trong lòng
Không ai nói chuyện đục trong
Chỉ nghe bến vắng, dòng sông thở dài.
Có khi chẳng phải gặp ai
Mà là gặp lại một ngày đã quên.
Có khi chẳng phải gọi tên
Mà là ký ức gọi lên trong mình.
ĐỒNG ĐIỆU
Tác giả: Hoàng Thanh
Thơ rơi từ phía tay người
Bay qua em, đậu một thời rất lâu.
Không cần trầu nghĩa cau sâu
Chỉ cần một khoảng nhói đau giữa mình.
Những điều chưa nói lặng thinh
Lại thành sâu nhất của tình không tên.
Những điều không gọi thành quen
Lại thành tha thiết dịu êm vô cùng.
Anh mơ tận phía trời chung
Em nghe tưởng gió từ vùng quê xưa.
Một lời chưa kịp nói ra
Đã nghe như thể thiết tha tự lòng.
Có khi chẳng phải đợi mong
Mà là đã chạm trong vòng không gian.
Hai người đứng giữa mơ màng
Không cần chạm vẫn thấy tràn đầy nhau.
Xa nhau một sải tay mau
Mà nghe như thể dạt dào suốt đêm.
Một câu chưa kịp gọi tên
Đã thành sợi chỉ buộc bền hai nơi.
ẢO TƯỞNG
Tác giả: Hoàng Thanh
“Chúng ta” như khói lên trời
Không ai châm lửa tự thời mà bay.
Một chiều trùng hợp qua đây
Hai người chung bóng ngỡ đầy duyên xưa.
Tin như tin giấc ngủ trưa
Tỉnh rồi mới thấy như chưa từng gì.
Có khi chẳng phải chia ly
Mà ngay từ đầu đã không thật lòng.
“Chúng ta” hỏi cũng bằng không
Như làn mây mỏng bay trong trí mình.
Một người tưởng đã có hình
Một người tưởng đã gọi thành thân quen.
Nhưng khi chạm tới giới hạn
Mới hay khoảng trống vô vàn ở trong.
Có khi chẳng phải đợi mong
Mà là tự dệt giấc hồng cho nhau.
Tỉnh ra chiều đã qua mau
Bóng hai đứa đổ thành màu lạ xa
“Chúng ta” chỉ thoáng đi qua
Như cơn gió nhẹ không là gì đâu.
LỆCH PHA
Tác giả: Hoàng Thanh
Kim đồng hồ chệch một pha
Nghe như đã lệch cả nhà đời nhau.
Anh còn nói chuyện mai sau
Em gom lá cũ, cúi đầu lặng im.
Anh đi phía rộng êm đềm
Em về phía vắng bên thềm cỏ khô.
Không lời trách cứ đôi bờ
Chỉ là một nhịp không chờ được nhau.
Có khi chẳng phải vì đau
Mà vì không thể chung màu thời gian
Một người còn mộng mơ tràn
Một người đã đứng bên ngàn gió xa.
Gọi anh, tiếng rớt xuống xa
Nghe như rơi xuống tận bờ không tên
Có khi chẳng phải quên quên
Mà là không thể giữ bền được nhau
NHẬN THỨC
Tác giả: Hoàng Thanh
Một ngày em hiểu một điều
“Chúng ta” vốn chỉ một chiều trùng nhau.
Hai người đứng tạm chung cầu
Hết chung nhịp bước qua cầu là thôi.
Không cần nói cũng đã rời
Không cần quay mặt cũng vơi dần rồi.
Chỉ cần một phía buông lơi
Là bao gắn bó rã rời không hay.
“Chúng ta” như nắng ban ngày
Qua rồi để lại bóng gầy phía sau.
Có khi chẳng phải mất nhau
Mà là chưa từng thuộc về nhau thôi.
TÀN PHAI
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều nghiêng bóng đổ bên đời
Con đường cũ vẫn một người vắng tên
Em thôi gọi nữa làm chi
Tên anh rơi xuống còn gì để nghe.
“Chúng ta” cũ tựa câu thề
Gấp trang bỏ lại, bốn bề lặng im
Có khi chẳng phải lãng quên
Mà là ký ức tự tìm đường xa.
Một lần ngoảnh lại nhận ra
Mọi điều đã cũ như làn khói bay
ĐỐI DIỆN
Tác giả: Hoàng Thanh
Anh về phía gió không bờ
Em về phía đất bơ vơ cỏ gầy
Không còn chung một bàn tay.
Mỗi người giữ lấy một ngày riêng đau
Tình yêu chẳng buộc được nhau
Chỉ là chỗ trú nhiệm màu thoáng qua
Đến khi nhớ lại nhận ra.
Chỉ là giấc mộng chưa xa đã tàn
Có khi chẳng phải phũ phàng
Mà là sự thật nhẹ nhàng quá thôi.
BUÔNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Em không níu nữa cho phiền
Tay không giữ gió giữ duyên sao đành
Buồn theo con nước trôi nhanh
Bèo tan hết lớp, chỉ còn mặt sông.
Em như tỉnh giữa hư không
Biết là đã có bây giờ là không
Có khi chẳng phải chờ mong
Mà là học cách để lòng nhẹ tênh.
DƯ ÂM
Tác giả: Hoàng Thanh
Có điều chẳng mất khỏi lòng
Chỉ thay hình dạng như sông đổi bờ
Tình yêu hóa tiếng ầu ơ
Ký ức hóa lặng, bây giờ thành em.
Không còn nhớ rõ môi mềm
Chỉ còn nhớ gió êm đềm đã qua
Không ngày kết thúc hiện ra
Chỉ là một sớm nhận ra hết rồi.
Sống mà không nghĩ tới người
“Chúng ta” tan giữa khoảng trời sương mai
Không còn dấu vết hình hài
Chỉ còn một kẻ đổi thay trong đời.
NÂU SỒNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Nâu sồng nhuộm tuổi xuân thì
Buộc vào cửa Phật những gì dở dang
Tưởng đâu dứt hết trần gian
Nào hay lòng vẫn đa mang nỗi người.
Thinh không rơi xuống nụ cười
Mỏng như nắng sớm bên trời mong manh
Tiếng mõ rơi rất khẽ thôi
Mà nghe như chạm tận nơi đáy lòng.
Có nhau giữa cõi mênh mông
Chưa kịp ấm đã lạnh lòng chia xa
Hỏi rằng duyên nợ đâu ra
Buộc rồi lại tháo như là chưa quen.
Một câu kinh cũng chênh vênh
Khi còn vướng lại một miền đã xa
Đi tìm một chữ tình qua
Đến khi lạc mất chính ta lúc nào.
Khói sương khép lối đi vào
Hoa xưa rơi nhẹ lao xao cuối mùa.
MỘT NGÀY KHÔNG CHIÊM BAO
Tác giả: Hoàng Thanh
Sáng, một ấm trà thơm
Khói bay lặng xuống
Như lòng người sau cùng
Biết thôi bận rộn.
Trưa, một giấc hóa bướm
Bay qua nỗi buồn
Chạm vào ký ức cũ
Rồi tan như sương.
Chiều, cánh diều lưng trời
Gió còn lơ lửng
Sợi dây ai buộc giữ
Hay lòng chưa buông.
Tối, chẳng cần chiêm bao
Vì tim còn thức
Những điều chưa kịp quên
Vẫn đau rất thực.
Ta tưởng mình đã khác
Sau bao đổi dời
Nào hay sâu đáy mắt
Vẫn một bóng người.
Chẳng ai tròn vẹn cả
Như trăng khuyết đầy
Chỉ là ta học cách
Sống cùng với thời gian.
MIỀN KÝ ỨC KHÔNG TÊN
Tác giả: Hoàng Thanh
Tôi về đứng giữa vô cùng
Nghe tim lệch nhịp lạnh lùng hoang sơ
Không xưa, chẳng có bây giờ
Chỉ nghe ký ức vật vờ gọi tên.
Em là thực, hay là quên
Hay là mảnh vỡ ở miền nhân gian
Một phần tôi lạc lang thang
Từ trong tiền kiếp mênh mang trở về.
Phải chăng từ thuở xa quê
Ta là một nửa lời thề bỏ quên
Nên khi chạm giữa chênh vênh
Đã nghe tan vỡ lênh đênh cõi lòng.
Một lần ánh mắt sang sông
Mà như dội sóng trăm vòng luân lưu
Một cơn run khẽ tiêu điều
Mà như gió cũ thổi chiều đã xa.
Em như khói mỏng bay qua
Chạm vào rất thật rồi là hư không
Tôi đưa tay giữa mênh mông
Chỉ nghe khoảng trống lạnh lùng chạm tay.
Chiều buông xuống tận heo may
Bước chân chợt lạc giữa ngày cô liêu
Môi cay vị đắng tiêu điều
Nhìn quanh chỉ thấy bóng chiều lạc nhau.
Đồi hoang gió thổi bạc đầu
Trăng treo lửng lơ nỗi sầu chưa tan
Phải chăng một kiếp lỡ làng
Nên đời gieo mãi dở dang kiếp người.
Thu về lá rụng tơi bời
Như bao mảnh vỡ của thời đã qua
Nỗi buồn chẳng gọi tên ra
Mà sao cứ cứa xót xa tận cùng.
Có khi chẳng bởi gì chung
Chỉ là gặp gỡ rồi cùng chia xa
Tình như sương khói la đà
Có thì có đó, hóa ra lại không.
Tôi gom ký ức long đong
Xếp vào sâu thẳm tận cùng hồn tôi
Như bao chiếc lá rụng rơi
Đợi cơn gió cuốn về nơi không lời.
Em giờ ở phía xa xôi
Hay đang đứng giữa một đời khác tôi
Chỉ cần một ánh mắt thôi
Đã thành định mệnh chia đôi lối về.
Một phần tôi gửi cơn mê
Một phần ở lại lê thê cõi người
Tôi mang nỗi nhớ đi thôi
Thả vào giấc mộng gọi người trăm năm.
KHÚC TRỞ VỀ
Tác giả: Hoàng Thanh
Ánh vàng rơi xuống bờ đê
Nghiêng nghiêng đất cũ gọi về quê xưa
Hoàng hôn khép nửa cơn mưa
Chở bao thế hệ vẫn chưa nguôi sầu.
Gió chiều đâu chỉ qua mau
Mà mang theo cả nỗi đau kiếp người
Chạm vào bờ cỏ, bờ đời
Đánh rơi ký ức tơi bời nhân gian.
Tôi về như kẻ lỡ làng
Đi qua lối cũ bàng hoàng nhận ra
Đất kia vẫn đó như là
Mà sao chân bước lại xa chính mình.
Nhặt từng mảnh vỡ lặng thinh
Của bao năm tháng đã thành hư vô
Tiếng ru mẹ thuở ấu thơ
Giờ như sương khói bơ vơ cuối trời.
Vị đời lắng đọng chơi vơi
Như nghìn giọt đắng rơi vào cõi nhân
Ngấm sâu đáy mắt bao lần
Hóa cơn mưa cũ xoay vần kiếp sau.
Tôi về tìm bến văn lâu
Mà dòng đã đổi, nhịp cầu đã xa
Con diều đứt sợi dây nhà
Bay vào vô định như là đời trôi.
Hàng rào nghiêng bóng đơn côi
Như người đứng đợi một đời quạnh hiu
Bướm kia lạc giữa buổi chiều
Chẳng vì vô ý chỉ nhiều gió giông.
Ong nâu có trở về không
Khi mùa đã tắt, nhụy hồng úa phai
Không lời tiễn biệt ngày mai
Chỉ còn im lặng kéo dài nhân sinh.
Tôi về như kẻ không tên
Giữa miền quê mẹ đã quên dáng mình
Nhặt từng tàn mộng lặng thinh
Nghe đêm thở dốc giữa nghìn vết thương.
Tiếng vạc xé rách màn sương
Như lời lịch sử đoạn trường gọi ai
Âm thanh cứa mãi đêm dài
Gọi hồn người cũ lạc loài giữa quê.
Có khi đứng giữa triền đê
Ngỡ mình lữ khách chưa hề ghé qua
Quê hương vẫn đó chan hòa
Mà sao ta bỗng hóa xa chính mình.
Người xưa như bóng lặng thinh
Trôi như dòng nước không hình, không tên
Chỉ còn tiếng gió bên thềm
Thì thầm gọi kẻ đi quên lối về.
Tôi về cúi nhặt câu thề
Đã rơi từ thuở chưa hề biết đau
Gom từng hạt bụi nâu sầu
Ủ thành ký ức bạc đầu vẫn ru.
THƯƠNG NHAU MÙA NƯỚC NỔI
Tác giả: Hoàng Thanh
Gió sông thổi dạt bờ lau,
Anh chèo con nước qua cầu đón em.
Mùa lên lặng lẽ bên thềm,
Ruộng đồng hóa sóng, nỗi niềm hóa sông.
Bìm bịp gọi bến mênh mông,
Gọi bao kiếp sống long đong xóm này.
Lục bình trôi tím tháng ngày,
Như thân phận nhỏ dạt dày phù sa.
Xuồng con chở gió, chở mưa,
Chở thêm nỗi nhớ sớm trưa nhọc nhằn.
Nước lên lúa mất dấu chân,
Người theo con nước xoay vần mưu sinh.
Em hong mái tóc lặng thinh,
Nắng vương mấy sợi chòng chành liêu xiêu.
Anh nghe một tiếng thương yêu,
Mà lòng neo lại bao điều nơi em.
Có hôm lửa bếp thâu đêm
Khói cay mắt ướt, tình người ấm hơn.
Cá kho quẹt mặn cô đơn,
Mà sao đằm thắm nghĩa ơn xóm làng.
Người đi theo nước lang thang,
Kẻ neo bến cũ dở dang phận mình.
Sông dài chở kiếp lênh đênh,
Chở luôn giấc mộng chưa thành, chưa xong.
Anh đâu hứa chuyện mênh mông,
Chỉ xin giữ một tấm lòng vậy thôi.
Dẫu cho con nước đầy vơi,
Vẫn trong như nghĩa một đời thương nhau
NẾU LÀ EM
Tác giả: Hoàng Thanh
Nếu mà được, xin về lối cũ
Hương bưởi chiều còn vướng bờ mi
Ngõ nhỏ tre cong nghiêng bóng đổ
Một thời trong trẻo đã qua đi.
Nếu mà được, xin đừng gọi lại
Dòng sông xưa nước chẳng còn xưa
Con đò ký ức không bến đợi
Chỉ chở hoang mang giữa nắng mưa.
Nếu mà được, gom mùa nắng cũ
Hong vòng qua những buổi heo may
Những vết thời gian không hình bóng
Âm thầm mục rữa giữa bàn tay.
Nếu mà được, xin về áo cũ
Giữ nguyên em thuở chẳng biết buồn
Giữa cuộc đời thay hình đổi dạng
Một mảnh chân quê vẫn dịu nguồn.
Nếu mà được, ngồi nơi bậu vắng
Không chờ ai, chỉ đợi chính mình
Nghe năm tháng gõ vào im lặng
Hỏi còn không một bóng nguyên trinh.
Nếu mà được, soi vào giếng cạn
Thấy trăm khuôn mặt vỡ trong sâu
Mảnh nào thật, còn mảnh nào là giả
Một kiếp phân thân biết về đâu.
Nếu mà được, làm hoa sớm nở
Một lần thôi cũng đủ xuân thì
Nở hết mình rồi tan theo gió
Không tiếc nhân gian lắm hợp ly.
Nếu mà được, xin đừng ngoảnh lại
Cho em đi hết một linh hồn
Con đường cũ không người đưa tiễn
Chỉ còn sương phủ những hoàng hôn.
Nếu mà được, làm con sáo lặng
Bay qua miền ký ức không tên
Không cất tiếng mà lòng vẫn gọi
Một điều xưa cũ đã quên quên.
Nếu mà được, xin làm người hát
Câu hò rơi xuống tận hư vô
Không cần có ai người đối đáp
Chỉ cần vang đủ một niềm đau.
Nếu mà được, làm người lặng bước
Qua hoàng hôn bóng ngả bên vai
Hiểu rằng mọi nhân duyên gặp gỡ
Đến tận cùng rồi cũng chia phai.
CHỚM HẠ
Tác giả: Hoàng Thanh
Vừa qua mùa xuân, hương còn rất nhẹ
Gió vẫn vương trên mái phố thân quen
Anh chưa kịp hong khô mùa cũ ấy
Đã nghe hè chạm cửa rất êm.
Phượng chớm đỏ như điều gì sắp nói
Giữa trời xanh một vệt nhớ không tên
Con đường cũ bỗng dài hơn một chút
Vì thiếu người từng sánh bước cùng anh.
Nắng đầu hạ hong nghiêng màu kỷ niệm
Gọi trong lòng những buổi rất xa xưa
Ta đã từng đi qua mùa hoa đỏ
Mà vô tình để lạc mất nhau chưa.
Có những chiều ve chưa kịp cất tiếng
Mà tim anh đã rộn những bâng khuâng
Như biết trước một mùa hè sẽ đến
Lại mang theo một nỗi nhớ không ngừng.
Anh đứng lại giữa hai mùa rất khẽ
Một bên xuân, một phía hạ vừa sang
Nghe ký ức nhuộm màu hoa phượng cũ
Đỏ trong chiều như một vết yêu mang.

Gửi bình luận của bạn