EM LÀ MÙA ĐÔNG CỦA ANH
Ngày đăng: 23-04-2026
69 lượt xem
KHẮP MỌI MIỀN TỔ QUỐC
Việt Nam dài như thế,
Mỗi miền một nỗi riêng,
Nhưng gom lại tất cả
Vẫn là một chữ “duyên”.
Và tôi đi tiếp nữa,
Qua những miền chưa tên,
Nơi bản đồ không vẽ
Mà lòng người gọi quen.
Lên Hà Giang đá xám,
Mùa hoa nở bên trời,
Đèo Mã Pì Lèng đứng
Nhìn xuống một dòng trôi.
Sông Nho Quế xanh biếc,
Như một dải lụa mềm,
Chảy qua lòng đá dựng
Mà vẫn dịu như êm.
Qua Đồng Văn gió lộng,
Nhà trình tường lặng im,
Có những chiều rất cũ
Chưa gọi đã đi tìm.
Về Cao Bằng thác đổ,
Bản Giốc trắng mây bay,
Nước rơi như ký ức
Tan ra giữa tháng ngày.
Qua Lạng Sơn biên ải,
Nghe núi gọi tên người,
Những con đường đá sỏi
Giữ bước chân xa xôi.
Xuôi về miền trung du,
Thái Nguyên xanh chè non,
Hương trà lan trong gió
Như một nỗi chưa tròn.
Phú Thọ mùa lễ hội,
Đền Hùng khói hương bay,
Nghe bước chân dân tộc
Đi qua nghìn năm dài.
Về biển Quảng Ninh đó,
Hạ Long sóng thì thầm,
Đá vôi trầm mặc đứng
Như giữ một nghìn năm.
Đêm ngủ trên con thuyền,
Nghe biển kể chuyện xưa,
Có những điều không nói
Mà sóng hiểu vẫn thừa.
Rồi tôi về miền cát,
Quảng Bình gió Lào khô,
Phong Nha sâu lòng đất
Giấu bao điều chưa ngờ.
Hang động như ký ức,
Tối mà lại rất sâu,
Càng đi vào bên trong
Càng thấy mình ở đâu.
Qua miền Trung nắng gắt,
Ninh Thuận gió hanh hao,
Đồi cát như sa mạc
Vẫn nở những vì sao.
Bình Thuận chiều biển đỏ,
Phan Thiết sóng vỗ bờ,
Người ngồi nghe gió thổi
Mà lòng hóa bơ vơ.
Rồi tôi lại lên núi,
Tây Nguyên đỏ bazan,
Cồng chiêng vang trong gió
Như gọi một linh hồn.
Đắk Lắk chiều nắng đổ,
Cà phê thơm nồng say,
Một giọt đắng trên môi
Mà ngọt đến tận ngày.
Gia Lai gió đại ngàn,
Pleiku mù sương phủ,
Có những chiều không nói
Mà buồn như đã đủ.
Kon Tum nhà rông đứng,
Như giữ cả trời cao,
Người ngồi nghe lửa cháy
Mà thấy mình ở vào.
Rồi tôi lại xuôi nữa,
Sài Gòn đêm không ngủ,
Ánh đèn như dòng chảy
Cuốn người đi không đủ.
Ở đây người đông quá,
Mà lòng vẫn cô đơn,
Giữa hàng triệu ánh sáng
Có khi tối hơn hơn.
Nhưng rồi lại nhận ra,
Đất nước này là vậy,
Không nơi nào giống nhau
Mà nơi nào cũng thấy.
Thấy mình trong gió núi,
Thấy mình giữa sông sâu,
Thấy mình trong hạt cát
Bay qua những nhịp cầu.
Đi hết rồi lại hiểu,
Đất nước không ở đâu,
Không nằm trên bản đồ
Mà nằm trong từng nhau.
Trong câu hò xứ Huế,
Trong tiếng gọi miền Tây,
Trong mùi rơm ngoài Bắc
Trong giọt nắng miền này.
Và có khi đứng lại,
Chẳng cần đi nữa đâu,
Chỉ cần nghe một tiếng
“Quê hương” gọi rất sâu.
Việt Nam không chỉ là
Một dải dài chữ S,
Mà là điều ở lại
Khi tất cả đi qua.
KHÔNG AI ĐI HẾT MỘT MIỀN KÝ ỨC
Anh rời Beijing mà không chắc mình đã rời.
Con tàu lăn qua những đường ray lạnh,
mỗi nhịp kim loại chạm nhau
như một điều gì đó khép lại rất khẽ.
Great Wall of China nằm dài trong gió,
không ngăn được ai, chỉ giữ lại một nỗi sợ đã quên tên.
Anh đứng trước nghìn năm,
mà nghe thời gian không đi đâu cả.
Đến Shanghai, đêm sáng đến mức
không còn chỗ cho bóng tối.
The Bund soi xuống dòng sông,
mà dòng sông không trả lại gì.
Người đi qua nhau như những bản sao chưa kịp hoàn chỉnh.
Anh đứng giữa đám đông, nghe trong ngực mình
có một khoảng thiếu không phải một người,
mà là một nơi không gọi được thành tên.
Xuống Hangzhou,
West Lake nằm im đến mức không biết là nước hay là ký ức.
Anh đứng bên hồ, thấy một điều gì đó rơi xuống,
rất chậm không âm thanh, không hình dạng,
chỉ biết nó từng là một phần của mình.
Qua Suzhou, những khu vườn đẹp
như thể chưa từng tồn tại.
Nước chảy quanh những lối nhỏ,
dẫn thời gian đi mà không cho nó trở lại.
Anh chạm vào cánh cửa gỗ cũ,
nghe bên kia có những đời người
đã đi qua mà không để lại một tiếng động.
Xuống Shenzhen,
mọi thứ chạy nhanh hơn ký ức.
Người ta đi, như thể nếu chậm lại sẽ kịp nhớ.
Đêm ở Hong Kong,
Victoria Harbour mở ra một vết cắt của ánh sáng.
Biển không nói gì.
Nhưng chính sự im lặng đó làm mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Anh đứng giữa những giao nhau,
bỗng hiểu không phải cứ đi
là rời khỏi, không phải cứ xa là biến mất.
Từ Beijing đến Hong Kong,
anh đi qua một đất nước dài,
nhưng điều anh mang theo
chỉ là một khoảng trống càng lúc càng rõ.
Có những chuyến đi
không đưa ta đến đâu,
chỉ đưa ta đi sâu vào chính mình nơi có một điều
chưa từng rời đi.
Quê hương không phải là nơi để trở về.
Quê hương là thứ không bao giờ rời khỏi ta.
Và có những điều không nằm trên bản đồ một triền đê
một mùa hoa một cái tên đã không còn ai gọi,
nhưng vẫn ở đó đỏ lên
trong tim như một vết thương
không chảy máu, mà không bao giờ lành.
NHỚ
Anh đi qua mấy phương trời,
Tưởng quên được một khoảng đời rất xưa.
Nào hay mỗi bước chân đưa,
Là mang theo cả bóng trưa quê nhà.
Phố cao đèn sáng như hoa,
Mà không thay nổi mái nhà năm xưa.
Sông xa không giống con đò,
Mà sao vẫn thấy bến chờ trong tim.
Người đi mà ngỡ đứng im,
Vì quê không mất chỉ chìm rất sâu.
Có khi chẳng phải đi đâu,
Chỉ là đi hết một màu nhớ thương.
Quê không đứng cuối con đường,
Quê theo từng bước vô thường mà đau.
MỘT MIỀN KÝ ỨC
Anh rời Beijing gió bụi mờ,
Ray lạnh tàu trôi khép mộng xưa.
Vạn Lý trường thành im giữ đá,
Thiên niên cổ tích lặng trong mưa.
Thượng Hải đèn cao che bóng cũ,
Tây Hồ sương phủ giấu hồn thừa.
Nhân gian đi hết còn hư ảnh,
Quê vẫn theo người đến cuối chưa.
LỐI XƯA
Ví thử cho về lại lối xưa,
Hương bưởi đầu thôn quyện nắng trưa.
Bến nước im lìm trôi bóng nhớ,
Con đò lặng lẽ chở hồn mưa.
Giếng xưa còn đọng vầng nhan cũ,
Áo vải không che hết gió mùa.
Ngoảnh lại nhân gian mờ khói sẫm,
Một trời thương nhớ lạnh song thưa.
NẾU MÀ
Nếu mà được, xin về lối cũ
Hương bưởi chiều còn vướng bờ mi
Ngõ nhỏ tre cong nghiêng bóng đổ
Một thời trong trẻo đã qua đi.
Nếu mà được, xin đừng gọi lại
Dòng sông xưa nước chẳng còn xưa
Con đò ký ức không bến đợi
Chỉ chở hoang mang giữa nắng mưa.
Nếu mà được, gom mùa nắng cũ
Hong vòng qua những buổi heo may
Những vết thời gian không hình bóng
Âm thầm mục rữa giữa bàn tay.
Nếu mà được, xin về áo cũ
Giữ nguyên em thuở chẳng biết buồn
Giữa cuộc đời thay hình đổi dạng
Một mảnh chân quê vẫn dịu nguồn.
Nếu mà được, ngồi nơi bậu vắng
Không chờ ai, chỉ đợi chính mình
Nghe năm tháng gõ vào im lặng
Hỏi còn không một bóng nguyên trinh.
Nếu mà được, soi vào giếng cạn
Thấy trăm khuôn mặt vỡ trong sâu
Mảnh nào thật, còn mảnh nào là giả
Một kiếp phân thân biết về đâu.
Nếu mà được, làm hoa sớm nở
Một lần thôi cũng đủ xuân thì
Nở hết mình rồi tan theo gió
Không tiếc nhân gian lắm hợp ly.
Nếu mà được, xin đừng ngoảnh lại
Cho em đi hết một linh hồn
Con đường cũ không người đưa tiễn
Chỉ còn sương phủ những hoàng hôn.
Nếu mà được, làm con sáo lặng
Bay qua miền ký ức không tên
Không cất tiếng mà lòng vẫn gọi
Một điều xưa cũ đã quên quên.
Nếu mà được, xin làm người hát
Câu hò rơi xuống tận hư vô
Không cần có ai người đối đáp
Chỉ cần vang đủ một niềm đau.
Nếu mà được, làm người lặng bước
Qua hoàng hôn bóng ngả bên vai
Hiểu rằng mọi nhân duyên gặp gỡ
Đến tận cùng rồi cũng chia phai.
THƯƠNG NHAU MÙA NƯỚC NỔI
Gió sông thổi dạt bờ lau,
Anh chèo con nước qua cầu đón em.
Mùa lên lặng lẽ bên thềm,
Ruộng đồng hóa sóng, nỗi niềm hóa sông.
Bìm bịp gọi bến mênh mông,
Gọi bao kiếp sống long đong xóm này.
Lục bình trôi tím tháng ngày,
Như thân phận nhỏ dạt dày phù sa.
Xuồng con chở gió, chở mưa,
Chở thêm nỗi nhớ sớm trưa nhọc nhằn.
Nước lên lúa mất dấu chân,
Người theo con nước xoay vần mưu sinh.
Em hong mái tóc lặng thinh,
Nắng vương mấy sợi chòng chành liêu xiêu.
Anh nghe một tiếng thương yêu,
Mà lòng neo lại bao điều nơi em.
Có hôm lửa bếp thâu đêm
Khói cay mắt ướt, tình người ấm hơn.
Cá kho quẹt mặn cô đơn,
Mà sao đằm thắm nghĩa ơn xóm làng.
Người đi theo nước lang thang,
Kẻ neo bến cũ dở dang phận mình.
Sông dài chở kiếp lênh đênh,
Chở luôn giấc mộng chưa thành, chưa xong.
Anh đâu hứa chuyện mênh mông,
Chỉ xin giữ một tấm lòng vậy thôi.
Dẫu cho con nước đầy vơi,
Vẫn trong như nghĩa một đời thương nhau
CHỚM HẠ
Vừa qua mùa xuân, hương còn rất nhẹ
Gió vẫn vương trên mái phố thân quen
Anh chưa kịp hong khô mùa cũ ấy
Đã nghe hè chạm cửa rất êm.
Phượng chớm đỏ như điều gì sắp nói
Giữa trời xanh một vệt nhớ không tên
Con đường cũ bỗng dài hơn một chút
Vì thiếu người từng sánh bước cùng anh.
Nắng đầu hạ hong nghiêng màu kỷ niệm
Gọi trong lòng những buổi rất xa xưa
Ta đã từng đi qua mùa hoa đỏ
Mà vô tình để lạc mất nhau chưa.
Có những chiều ve chưa kịp cất tiếng
Mà tim anh đã rộn những bâng khuâng
Như biết trước một mùa hè sẽ đến
Lại mang theo một nỗi nhớ không ngừng.
Anh đứng lại giữa hai mùa rất khẽ
Một bên xuân, một phía hạ vừa sang
Nghe ký ức nhuộm màu hoa phượng cũ
Đỏ trong chiều như một vết yêu mang.
NHỚ
Chiều buông xuống như một lần lỡ hẹn,
nỗi nhớ về nguyên vẹn đến nao lòng,
anh đứng lặng giữa rừng cây thay lá,
nghe hoàng hôn chảy chậm giữa mênh mông.
Chàng trai ấy vẫn còn như ngày trước,
chỉ nỗi buồn là đã khác đi thôi,
có những thứ càng giấu càng sâu lại,
đến cuối cùng tự vỡ giữa lòng người.
Anh đi lạc giữa miền xưa đã cũ,
mới hay rằng chẳng thể bỏ điều chi,
tưởng đã quên mà nào đâu có mất,
chỉ âm thầm đổi cách để chia ly.
Em đâu rồi hay mùa xưa đã cũ,
thanh xuân kia đã cháy hóa tro tàn,
có những thứ không bao giờ trở lại,
vì chính mình đã khác giữa thời gian.
Những điều chưa kịp nói thành lời,
tan như bông trắng cuối mùa gió bay,
tưởng là nhẹ mà khi chạm tới,
lại nặng như một kiếp đã qua tay.
Em đâu rồi giữa muôn trùng xa ngái,
anh vẫn còn đứng lại phía thơ ca,
giữ một người không còn trong hiện tại,
mà suốt đời chẳng thể bước qua.
MÙA TRONG LÒNG
Biển Hạ nồng nàn dâng nắng ấm,
Lòng người đã sớm nhuốm màu Thu.
Âm vọng xa xăm từ dĩ vãng,
Chạm miền ký ức ướt sương mù.
Gió nồm khẽ thổi qua bờ cát,
Heo may len lỏi giữa hồn ai.
Cát sáng lung linh thành vụn vỡ,
Ngỡ vàng tan chảy dưới chân dài.
Biển vẫn như xưa, không đổi khác,
Chỉ lòng người đã khác xưa thôi.
Sóng cũ bất ngờ dâng trở lại,
Xô nghiêng một thoáng cả đơn côi.
GẶP EM GIỮA MÙA HỘI
Tôi gặp em giữa sân đình mùa hội,
Áo tím nghiêng như một vệt chiều rơi,
Tay em đã nắm tay người rất vội,
Mà mắt cười như chẳng biết có tôi.
Trống hội dội qua bờ tre xóm nhỏ,
Âm thanh xưa vỡ vụn giữa tim mình,
Mỗi nhịp gõ như gọi về ngày cũ,
Mà người xưa đã lạc giữa nhân sinh.
Bến nước làng vẫn in màu năm ấy,
Con đò xưa giờ chở những xa vời,
Câu hẹn cũ rơi đâu bên giếng đá,
Chỉ gió đồng còn thổi mãi chơi vơi.
Tôi đứng lặng bên hàng cau trước ngõ,
Nghe trong lòng rụng xuống một mùa xưa,
Em đi khuất qua con đường đất nhỏ,
Bỏ lại tôi cùng chiếc bóng dư thừa.
Chiều bảng lảng qua mái rơm đầu xóm,
Khói bếp lên cay xé cả hoài mong,
Một đời người có bao nhiêu lần lỡ,
Mà một lần là lỡ đến mênh mông.
Hội đã tàn sân đình im tiếng trống,
Gió vẫn về lay những sợi tơ vương,
Tôi đứng đó giữa quê nhà rất lạ
Chỉ mình tôi nghe tiếng phía con đường.
LÀNG TÔI
Làng tôi đó, bóng xưa dần khuất,
Ngô lúa xanh giờ hóa xương mù.
Cây gạo đỏ một thời lửa thắp,
Cháy đầu làng rực rỡ tháng ba.
Nay hoa rụng chẳng ai còn nhặt,
Gió hong hoài ký ức phai xa.
Gốc đa cũ rễ ôm đất mẹ,
Bóng năm nào che mát tuổi thơ.
Đứa trẻ cũ chơi trốn tìm dưới tán,
Lớn lên rồi lạc mất bến bờ xa.
Sân đình vắng tiếng trống làng ngày hội
Chiều buông dài lạnh lẽo mái chùa xưa.
Không còn ai ngồi nghe chuyện kể,
Thần linh xưa cũng hóa hư vô.
Đường bê tông phẳng lì như kẻ,
Cắt ngang dòng ký ức xa xôi.
Người gặp lại câu chào nhẹ bẫng,
Như chưa từng tha thiết ngày xưa.
Sông thuở trước hiền như hơi thở,
Nuôi lớn tôi qua những tháng năm.
Nay rác phủ lấp dòng trong vắt,
Một nỗi buồn chẳng chảy thành câu.
Đêm phố thị đèn giăng như lưới,
Bắt linh hồn lạc giữa canh thâu.
Tôi úp mặt vào màn hình sáng,
Nghe tim mình nguội lạnh như tro.
Nhớ mái dột đêm mưa năm cũ,
Mẹ âm thầm hứng giọt rơi vô.
Thau nhôm nhỏ đựng đầy năm tháng,
Nhưng giọt buồn mẹ giấu mãi không thôi.
Nay chăn ấm tường cao rào kín gió,
Mưa chẳng vào mà ướt giấc mơ tôi.
Làng tôi đó, người còn hay mất,
Ai giữ dùm chút dại khờ xưa.
Cánh đồng cũ không còn hoa cải,
Chỉ trắng bờ cỏ dại chiều mưa.
Hoa cứt lợn nở buồn không thành tiếng,
Như kiếp người lặng lẽ giữa hư vô.
Làng không mất trong một mai sớm tối,
Nó rời xa tôi từng bước âm thầm.
NGẨN NGƠ
Chiều buông xuống nhẹ tựa hơi thở
Nắng tắt dần trong một nét mờ
Người đứng lặng im bên lối cũ
Không biết đi tìm chỉ ngẩn ngơ.
Một thoáng nhớ ai vừa ghé lại
Rồi tan như khói giữa hư vô
Chỉ còn nhịp thở nghe rất khẽ
Và lòng trống trải đến không ngờ.
Rặng trúc bên hồ nghiêng dáng đổ
Hàng thông trước ngõ đứng bơ vơ
Một ngày trôi mất như chưa sống
Chỉ còn nỗi nhớ rất vu vơ.
HOA MẬN
Gốc Mận đứng lặng giữa vườn xuân
Hoa Trắng mong manh tựa khói sương
Cành nhỏ run run khi gió chạm
Như người thiếu nữ mới biết thương.
Chồi biếc vừa lên còn e ấp
Ong về khẽ gọi giấc mơ hường
Tiếng vo ve nhỏ như lời hẹn
Giữa một mùa xuân rất vấn vương.
Cánh trắng lung linh còn đọng sương
Mỏng manh như lời hứa yêu đương
Hoa không giữ nổi thời đang nở
Chỉ giữ trong lòng một đoạn thương.
EM LÀ MÙA ĐÔNG CỦA ANH
Em đến như một chiều đông,
Hà Nội chợt rét mênh mông lạnh người.
Gió về lạnh khắp muôn nơi,
Phố nghiêng vai áo, sương rơi mái thềm.
Em đi rất khẽ êm đềm,
Như sợ chạm lạnh vào thêm phận người.
Khăn len quàng nửa bờ môi,
Che đi má lúm nụ cười thoáng qua.
Anh quen với nắng phương xa,
Với miền gió nóng, với hoa rực màu.
Gặp em buổi chớm yêu đầu,
Mới hay áo mỏng cũng đau vì tình.
Em cười rất nhẹ mà xinh,
Rơi lên mái phố, vô tình anh va.
Một câu em nói như là,
Chuông nhà thờ cũ ngân xa cuối chiều.
Hồ Gươm gió lặng rất nhiều,
Mặt nước giữ lại bao điều chưa trao.
Anh nhìn chiếc lá lao xao,
Nghe mùa rụng xuống bờ nào trong tim.
Em không hứa hẹn gì thêm,
Chỉ ngồi lặng lẽ góc bàn cà phê.
Khói trà nóng bốc cơn mê,
Anh đưa tay hứng mà tê cả lòng.
Em là mùa đông rất trong,
Không bão tố, chẳng rét căm dữ dằn.
Chỉ là cái lạnh rất gần,
Đủ cho người ấm thấy mình cô đơn.

Gửi bình luận của bạn