Nhớ Huế của Hoàng Thanh

Nhớ Huế của Hoàng Thanh

Ngày đăng: 20-04-2026

90 lượt xem

Nhớ Huế
Hoàng Thanh 
 
Có những miền đất đi xa mới biết mình chưa từng rời khỏi. Huế là một miền như thế. Người ta có thể rời Huế bằng chuyến tàu đêm, bằng một tấm vé máy bay, bằng những năm tháng bươn chải nơi phố thị, nhưng để rời Huế khỏi lòng mình thì dường như không dễ.
Tôi nhớ Huế vào những buổi chiều phương Nam nắng gắt. Giữa ồn ào xe cộ và nhịp sống hối hả, bỗng một lúc nào đó, trong trí nhớ lại ngân lên tiếng chuông chùa xa vắng. Không biết là tiếng chuông của chùa Thiên Mụ hay tiếng chuông nào từ tuổi nhỏ, chỉ biết âm thanh ấy mỏng như khói, nhẹ như sương, mà đủ sức kéo người ta trở về với một bờ sông cũ.
Nhớ Huế, trước hết là nhớ sông Hương. Dòng sông ấy không ồn ào, không dữ dội, không mang dáng vẻ của những con sông lớn thích phô bày sức mạnh. Sông Hương lặng lẽ đi qua thành phố như một người con gái kín đáo. Nước sông xanh đến mức người xa quê cứ ngỡ đó là màu của thời gian lắng lại. Mỗi chiếc cầu bắc qua sông như một nét gạch nối giữa hôm qua và hôm nay, giữa người ở lại và kẻ đi xa.
Nhớ Huế còn là nhớ những con đường rợp bóng cây, những hàng phượng già mỗi mùa lại đỏ rực lên như một nỗi niềm không giấu được. Là nhớ màu tím dịu dàng của tà áo nữ sinh một thuở, thứ màu tím đã đi vào thơ ca như một biểu tượng của sự thủy chung, e ấp. Có những buổi sáng đi qua cổng trường xưa, chỉ một tiếng guốc khẽ khàng trên vỉa hè cũng đủ làm trái tim người ta rung động suốt một ngày dài.
Nhưng Huế không chỉ đẹp bởi cảnh sắc. Điều giữ người ta ở lại lâu hơn trong ký ức chính là con người Huế. Giọng nói Huế mềm như mưa bụi, nhẹ như gió sông, nghe qua tưởng mong manh mà chứa đựng biết bao bền bỉ. Người Huế sống kín đáo, ít phô bày, nhưng tình nghĩa thì sâu như mạch nước ngầm. Họ thương ai thường không nói lớn, nhớ ai cũng chỉ lặng im mà nhớ.
Tôi nhớ những căn nhà xưa với khu vườn nhỏ, hàng cau đứng thẳng trước sân, mùi trầm hương bảng lảng trên bàn thờ mỗi chiều. Nhớ bữa cơm gia đình có chén mắm ruốc, có tô canh nóng, có tiếng hỏi han rất nhỏ mà ấm cả lòng người. Những điều tưởng bình thường ấy, khi đi xa rồi mới hiểu là của cải quý giá nhất đời mình.
Huế còn là miền của ký ức. Ở đó, mỗi viên gạch cũ dường như cũng biết nói, mỗi mái ngói rêu phong cũng cất giữ một câu chuyện. Thành quách, lăng tẩm, chùa chiền... không chỉ là dấu tích của lịch sử, mà còn là nơi thời gian lắng xuống để nhắc con người biết sống chậm hơn, sâu hơn, và biết cúi đầu trước những giá trị đã làm nên căn cước một dân tộc.
Có lẽ vì thế mà ai từng sống với Huế, dù chỉ một thời gian ngắn, cũng mang theo trong lòng một khoảng lặng. Giữa những thành phố rực rỡ ánh đèn, người ta vẫn thèm một chiều mưa Huế, thèm nghe tiếng mái chèo khua nước, thèm một ly trà nóng bên hiên nhà nhìn trời xám xuống. Cái thèm ấy không phải vì tiện nghi hay hào nhoáng, mà vì nơi đó có sự bình yên hiếm gặp của đời sống hôm nay.
Đi nhiều nơi mới hiểu: có những thành phố khiến ta ngạc nhiên, có những nơi chốn khiến ta vui, nhưng chỉ một vài miền đất khiến ta nhớ. Huế là nỗi nhớ như thế. Không ồn ào mà day dứt. Không rực rỡ mà bền lâu. Không níu kéo ai, nhưng ai xa rồi cũng có ngày muốn trở về.
Và nếu một mai tóc đã bạc, bước chân đã mỏi, tôi vẫn mong được một lần trở lại Huế, đi thật chậm trên con đường cũ, đứng lặng bên sông Hương, nghe gió chiều chạm nhẹ vai mình để biết rằng: có những quê hương, suốt đời chỉ cần nhớ đến thôi cũng đủ ấm lòng.
 
CÔNG TY CP TV ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG
ĐT: (08) 35146426 - (028) 22142126  – Fax: (028) 39118579 - Hotline: 0903 649 782
Địa chỉ trụ sở chính: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định. TP.HCM 
Địa chỉ văn phòng đại diện: Chung cư B1- Số 2 Đường Trường Sa, Phường Gia Định. TP.HCM

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha