Chiều xuống chậm trên dòng sông Luộc. Nước lặng như một dải lụa xanh mỏng, mang theo phù sa bồi đắp những bãi ngô non ven bờ. Gió từ cánh đồng thổi về, mang mùi đất ẩm và mùi thời gian lặng lẽ.
Hạnh đứng trên con đê nhỏ nhìn xuống bãi bồi phía dưới. Ba mươi tám tuổi, chị không còn trẻ để mơ mộng, cũng chưa đủ già để thôi hi vọng. Bạn bè cùng lứa, người đã yên bề gia thất, người bận rộn với con cái. Còn chị, vẫn một mình trong căn nhà nhỏ cuối xóm, ngày đi làm, tối về chăm vườn, cuối tuần đọc sách bên quán cà phê ven sông.
Người ta bảo chị khó tính. Chị chỉ cười. Thật ra, chị từng yêu rất sâu. Một cuộc tình kết thúc trong buổi chiều mưa, để lại trong chị cảm giác trống trải kéo dài nhiều năm. Từ đó, chị học cách sống một mình, lặng lẽ và kiên nhẫn.
Chị gặp Lâm vào một buổi chiều tháng Ba, khi hoa gạo rụng đỏ bờ sông. Anh đứng dưới gốc si già, tay cầm cuốn sổ nhỏ, mắt nhìn xa xăm. Áo sơ mi bạc màu, giày lấm bùn, mái tóc pha sương, anh mang dáng vẻ của một người đàn ông đã đi qua nhiều va vấp.
– Anh tìm ai à? Hạnh hỏi khẽ.
– Không. Tôi chỉ đứng ngắm sông. Lâm đáp.
Từ hôm ấy, chiều nào anh cũng ra bờ sông. Có khi viết, có khi chỉ im lặng nhìn nước trôi. Lâm là giám đốc một công ty xây lắp điện nhỏ. Công việc vất vả, lợi nhuận ít ỏi. Ngoài giờ làm, anh viết thơ để giữ mình khỏi khô cạn.
– Anh làm giám đốc sao còn viết thơ?
– Nếu không viết, tôi thấy mình khô như đất thiếu nước.
“Bãi bồi nằm lặng bên sông
Gánh bao giấc mộng long đong phận người…”
Hạnh không hiểu hết, nhưng tim chị chợt mềm lại.
Họ bắt đầu trò chuyện nhiều hơn. Những câu chuyện giản dị chuyện mưa nắng, công việc, những ngày mệt mỏi. Không lời tỏ tình, không hứa hẹn. Chỉ là những quan tâm nhỏ, đều đặn như nhịp nước.
Lâm kể về những công trình chậm vốn, những đêm tính lương cho công nhân, nỗi lo khi bước qua tuổi năm mươi mà vẫn chưa “nên danh”. Hạnh kể về những ngày một mình, về nỗi buồn còn sót lại sau cuộc tình cũ. Cả hai nhận ra, mình đều đã đi qua tổn thương, không còn mơ mộng viển vông, chỉ mong một bình yên vừa đủ.
Tình cảm đến chậm, như phù sa bồi từng lớp mỏng. Không ai biết mình bắt đầu nhớ người kia từ lúc nào. Chỉ thấy, thiếu một buổi chiều ra sông là lòng trống vắng.
Mùa hè, công trình của Lâm gặp khó. Chủ đầu tư chậm thanh toán, công ty đứng trước nguy cơ phá sản. Anh gầy đi trông thấy. Một chiều mưa, họ trú dưới gốc bần.
– Anh có sợ không? – Hạnh hỏi.
– Có. Nhưng tôi sợ nhất là gục ngã khi chưa cố hết sức. – Lâm đáp.
Hạnh đặt tay lên tay anh:
– Anh chưa từng bỏ cuộc. Thế là đủ để tin rồi.
Cuối năm, công trình hoàn thành. Đêm đóng điện, cả con đường sáng rực. Những bóng đèn đầu tiên bật lên, soi rõ gương mặt người dân. Hạnh đứng cạnh Lâm, nghe tim mình dịu lại.
– Ừ. Như một giấc mơ muộn… nhưng thật.
Ít lâu sau, Lâm phải đi xa tìm cơ hội mới. Trước ngày đi, anh ra bờ sông. Hạnh đã đợi sẵn.
– Tôi sẽ quay về, khi đủ vững vàng. – anh nói.
Ba năm sau, Lâm trở lại. Công ty ổn định hơn, ánh mắt bớt lo âu. Họ gặp nhau dưới gốc cây Bồ Đề cũ bên bãi bồi ven sông, không ồn ào, chỉ mỉm cười.
“ Em yêu biết không
Có người hỏi sâu anh
Về cô bạn
Mà anh ấy đang có cảm tình.
- Anh đừng "bán" em nhé.”
Tình yêu của họ không rực rỡ như pháo hoa. Nó giống dòng sông Luộc: chảy chậm, lặng lẽ, bền bỉ. Và đủ sâu để hai con người đi qua nửa đời người vẫn tin rằng: hạnh phúc có thể đến muộn, nhưng chưa bao giờ là quá muộn với những ai còn biết chờ đợi và biết thương nhau bằng cả sự chân thành.
CÔNG TY CP TV ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG
ĐT: (08) 35146426 - (028) 22142126 – Fax: (028) 39118579 - Hotline: 0903 649 782
Địa chỉ trụ sở chính: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định. TP.HCM
Địa chỉ văn phòng đại diện: Chung cư B1- Số 2 Đường Trường Sa, Phường Gia Định. TP.HCM
Gửi bình luận của bạn