PHONG CÁCH THƠ HOÀNG THANH TRONG THƠ CA ĐƯƠNG ĐẠI
Ngày đăng: 29-04-2026
88 lượt xem
Trong đời sống thơ ca đương đại, mỗi tác giả có một cách đi riêng để chạm đến người đọc. Có người chọn sự phá cách táo bạo về hình thức, có người chọn ngôn ngữ gai góc, có người lại tạo dấu ấn bằng những suy tư triết học phức tạp. Hoàng Thanh không đi theo con đường ồn ào ấy. Thơ ông đến với người đọc bằng một lối nhỏ, chậm rãi, lặng lẽ nhưng bền bỉ. Đó là thứ thơ không gây choáng ngợp ngay từ lần đọc đầu tiên, mà thấm dần qua từng hình ảnh, từng nhịp điệu, từng khoảng lặng. Càng đọc, người ta càng nhận ra phía sau những câu chữ giản dị là một thế giới nội tâm sâu xa, nơi ký ức, tình yêu, quê hương và nỗi mất mát hòa quyện vào nhau.
Điểm nổi bật trước hết trong phong cách thơ Hoàng Thanh là chất trữ tình nội hướng. Thơ ông không thiên về kể chuyện bên ngoài mà tập trung vào những chuyển động bên trong tâm hồn. Cái tôi trữ tình trong thơ thường không đứng trước đời sống để miêu tả, mà đứng trước chính mình để lắng nghe. Vì vậy, cảm xúc trong thơ Hoàng Thanh không bùng nổ dữ dội, không kêu gọi hay than thở, mà lắng xuống thành suy tư. Nỗi buồn trong thơ ông là nỗi buồn đã đi qua va đập, đã được chưng cất, đã đủ độ lùi để trở thành chiêm nghiệm.
Trong tập thơ Phố Vắng Anh, người đọc dễ nhận thấy một nhận định rất phù hợp với phong cách Hoàng Thanh: thơ ông “không bước vào lòng người bằng tiếng động lớn”, mà đi vào bằng một vẻ lặng thầm, giống như khói rơm, gió tháng Ba, tiếng trống đình vọng xa nhưng lại ngân rất sâu trong tâm tưởng. Đây là một đặc điểm quan trọng, bởi thơ Hoàng Thanh không tạo sức hấp dẫn bằng kỹ thuật phô diễn mà bằng khả năng đánh thức những miền ký ức rất riêng trong mỗi người đọc.
Không gian nghệ thuật trong thơ Hoàng Thanh là một yếu tố làm nên bản sắc rõ rệt. Đó là không gian của làng quê, của phố vắng, của bến sông, của sân đình, của những mùa hoa và những buổi chiều cũ. Nhưng quê trong thơ ông không phải là thứ quê được tô vẽ cho đẹp, cũng không phải là một miền hoài niệm đơn giản. Quê ấy có bãi bồi, cây đa, bến nước, giếng làng, hoa gạo, khói rơm, tiếng trống đình, phiên chợ, mái rạ. Những hình ảnh ấy không xuất hiện như phông nền trang trí, mà là nơi neo đậu của ký ức và căn tính. Quê hương trong thơ Hoàng Thanh vì vậy vừa cụ thể vừa mang tính biểu tượng. Nó là một miền đất, nhưng cũng là một phần tâm hồn.
Đặc biệt, hình ảnh hoa gạo tháng Ba trở thành một biểu tượng ám ảnh trong thơ Hoàng Thanh. Hoa gạo vốn là loài hoa của làng quê Bắc Bộ, thường nở vào cuối xuân, đỏ rực trên triền đê, bên đình làng, cạnh bến nước. Trong thơ ông, hoa gạo không chỉ là một loài hoa. Nó là màu của ký ức, màu của thương nhớ, màu của những điều đã qua nhưng chưa chịu tắt. Sắc đỏ hoa gạo vừa đẹp vừa buồn, vừa rực rỡ vừa xót xa. Nó giống như một tình yêu từng cháy lên trong đời người, dù đã xa vẫn còn để lại vệt sáng âm ỉ trong tâm tưởng.
Bên cạnh hoa gạo, dòng sông cũng là một biểu tượng quan trọng. Sông trong thơ Hoàng Thanh thường không ồn ào, không dữ dội, mà lặng lẽ trôi. Chính sự lặng lẽ ấy khiến dòng sông trở thành hình ảnh của thời gian. Dòng sông mang phù sa, bồi lở, chảy qua bao mùa, giống như đời người đi qua hợp tan, được mất. Sông Luộc, bến nước, con đò, bãi bồi… đều là những hình ảnh vừa hiện thực vừa giàu tính biểu tượng. Chúng nhắc người đọc rằng ký ức không đứng yên, mà luôn trôi trong dòng thời gian; nhưng dù trôi, nó vẫn bồi đắp vào tâm hồn con người như phù sa bồi vào bãi bờ.
Một nét đặc sắc khác trong thơ Hoàng Thanh là sự giao thoa giữa không gian quê và không gian phố. Nếu quê là nơi lưu giữ căn tính, thì phố là nơi biểu hiện sự thiếu vắng. Phố trong thơ ông không phải là thành phố náo nhiệt, hiện đại, đầy ánh sáng và chuyển động. Phố thường hiện lên qua quán cà phê, ghế đá, cửa sổ, hàng cây, cơn mưa, chiều heo may. Đó là một không gian đông người nhưng lại rất cô đơn. Chỉ cần thiếu một người, cả phố trở nên lệch đi. Một chiếc ghế cũ, một ly cà phê, một góc quán quen cũng có thể trở thành nơi trú ngụ của nỗi nhớ.
Chính vì vậy, “vắng” là một phạm trù thẩm mỹ quan trọng trong thơ Hoàng Thanh. Nỗi vắng không chỉ là vắng một người, mà còn là vắng một mùa cũ, vắng một tuổi trẻ, vắng một niềm tin, vắng một phần trong chính mình. Điều đáng nói là nỗi vắng ấy không đẩy thơ vào tuyệt vọng. Nó buồn, nhưng không bi lụy. Nó làm người đọc lặng đi, rồi dịu lại. Trong thơ Hoàng Thanh, mất mát không phải lúc nào cũng là sự đổ vỡ hoàn toàn; nhiều khi nó trở thành điều kiện để con người hiểu sâu hơn về chính mình.
Tình yêu trong thơ Hoàng Thanh cũng mang một màu sắc riêng. Đó không phải là tình yêu sôi nổi, chiếm hữu hay nhiều lời hứa hẹn. Tình yêu trong thơ ông thường mong manh, lặng lẽ, nhiều khi chỉ bắt đầu từ một ánh nhìn, một thoáng gặp, một cảm giác đồng điệu rất mơ hồ. Nhưng chính sự mong manh ấy lại tạo nên sức ám ảnh. Hoàng Thanh không nhìn tình yêu như một sự sở hữu, mà như một trải nghiệm. Con người đi qua tình yêu để hiểu thêm về bản thân, về giới hạn của gắn bó, về sự hữu hạn của các mối quan hệ.
Câu thơ:
“Có khi chẳng phải mất nhau
Mà là chưa từng thuộc về nhau thôi”
có thể xem là một điểm kết tinh trong tư duy thơ Hoàng Thanh. Câu thơ này không chỉ nói về chia ly, mà đặt lại bản chất của tình yêu. Nếu chưa từng thuộc về nhau, thì mất nhau không còn là mất mát theo nghĩa thông thường. Đó là một sự thức tỉnh. Con người nhận ra rằng có những quan hệ chỉ tồn tại như một thoáng giao nhau, một lần chạm, một đoạn đường ngắn ngủi. Nhưng ngắn ngủi không có nghĩa là vô nghĩa. Có những điều không ở lại trong đời sống thực tế, nhưng vẫn ở lại rất lâu trong ký ức.
Từ đó có thể thấy, tình yêu trong thơ Hoàng Thanh thường vận động theo một chu trình nội tâm: đồng điệu, ảo tưởng, lệch pha, nhận thức, buông và dư âm. Ban đầu là sự đồng điệu, khi hai con người tưởng như tìm thấy nhau trong một miền cảm xúc chung. Sau đó là ảo tưởng, khi con người tin rằng sự đồng điệu ấy có thể trở thành bền vững. Nhưng rồi sự lệch pha xuất hiện. Không cần một biến cố lớn, chỉ một nhịp chậm, một khoảng cách, một sự im lặng cũng đủ làm mối quan hệ chênh đi. Từ lệch pha, chủ thể trữ tình đi đến nhận thức. Và từ nhận thức, con người học cách buông.
Tuy nhiên, “buông” trong thơ Hoàng Thanh không phải là sự lạnh lùng. Đó là một hành động có chiều sâu tinh thần. Buông không có nghĩa là phủ nhận tình yêu, mà là chấp nhận rằng tình yêu có những giới hạn của nó. Buông không phải vì hết thương, mà vì hiểu rằng níu giữ đôi khi chỉ làm tổn thương thêm. Sau buông là dư âm. Đây là điều rất quan trọng: tình yêu không còn nguyên dạng ban đầu, nhưng không biến mất. Nó chuyển hóa thành ký ức, thành một độ sâu mới trong tâm hồn.
Ngôn ngữ thơ Hoàng Thanh nhìn chung giản dị, gần với lời nói đời thường. Ông không lạm dụng những cấu trúc cầu kỳ hay những hình ảnh quá xa lạ. Nhưng sự giản dị ấy không đồng nghĩa với đơn giản. Trái lại, chính vì câu chữ tiết chế nên thơ mở ra nhiều khoảng trống. Người đọc có thể bước vào khoảng trống ấy bằng trải nghiệm riêng của mình. Đây là lý do thơ Hoàng Thanh dễ tạo cảm giác thân thuộc. Người đọc không chỉ đọc câu chuyện của tác giả, mà còn như đang đọc lại một phần đời mình.
Nhịp thơ của Hoàng Thanh thường chậm, mềm và lắng. Nhiều câu thơ có dáng dấp của lục bát hoặc gần lục bát, tạo cảm giác quen thuộc với truyền thống thơ ca Việt Nam. Nhưng bên trong sự quen thuộc ấy là một tâm thế hiện đại: hoài nghi, tự vấn, nhận thức về mất mát, ý thức về sự không trọn vẹn. Nhờ vậy, thơ Hoàng Thanh vừa có chất dân gian, chất quê, vừa có chiều sâu của con người đương đại.
Một điểm cần nhấn mạnh là thơ Hoàng Thanh không chỉ viết về tình yêu cá nhân. Ở tầng sâu hơn, thơ ông viết về ký ức và bản thể. Con người trong thơ không được xác định chỉ bằng hiện tại, mà bằng những gì đã đi qua đời mình. Một bến nước cũ, một triền đê, một sắc hoa gạo, một người từng gặp, một phố chiều mưa… tất cả đều góp phần tạo nên bản thể của con người. Vì vậy, ký ức trong thơ Hoàng Thanh không phải là thứ đã mất. Nó là một hình thức tồn tại khác của hiện tại.
Mất mát trong thơ ông cũng không hoàn toàn tiêu cực. Mất mát có thể làm đau, nhưng cũng làm con người sâu hơn. Có những điều khi còn hiện diện ta không hiểu hết giá trị của nó; chỉ khi nó vắng đi, ta mới nhận ra nó từng là một phần quan trọng trong đời mình. Thơ Hoàng Thanh thường đi vào chính vùng cảm xúc ấy: vùng sau mất mát, khi con người không còn gào lên vì đau, mà ngồi lại để hiểu nỗi đau của mình.
Về chiều sâu văn hóa, thơ Hoàng Thanh mang đậm dấu ấn làng quê Bắc Bộ. Những hình ảnh như sân đình, cây đa, chợ Viềng, tiếng trống hội, khói rơm, bãi bồi, hoa gạo… tạo nên một nền văn hóa rất rõ. Nhưng ông không dùng chúng như những biểu tượng hoài cổ đơn thuần. Chúng xuất hiện như phần hồn vía của con người. Chính các chi tiết văn hóa ấy làm cho thơ ông, dù viết về nỗi buồn riêng tư, vẫn có chiều sâu cộng đồng. Nỗi nhớ một người có thể mở rộng thành nỗi nhớ quê hương; nỗi nhớ quê hương lại thấm vào tình yêu, khiến tình yêu mang thêm chiều sâu văn hóa.
Có thể nói, phong cách thơ Hoàng Thanh được tạo nên từ nhiều yếu tố hòa quyện: chất quê, nỗi vắng, ký ức, tình yêu, ngôn ngữ giản dị, nhịp thơ chậm và tư duy chiêm nghiệm. Trong đó, yếu tố quan trọng nhất là khả năng chuyển hóa cảm xúc thành nhận thức. Thơ ông không dừng lại ở “tôi buồn”, “tôi nhớ”, “tôi mất”, mà đi xa hơn: vì sao buồn, vì sao nhớ, vì sao mất, và sau mất mát con người trở thành ai.
Chính điều này giúp thơ Hoàng Thanh có giá trị trong bối cảnh thơ ca đương đại. Khi đời sống hiện đại ngày càng nhanh, con người dễ bị cuốn vào tốc độ, thơ Hoàng Thanh lại tạo ra một khoảng chậm. Khoảng chậm ấy không phải để trốn đời, mà để nhìn lại đời sống sâu hơn. Thơ nhắc con người nhớ rằng giữa những xô lệch của thời gian, ta vẫn cần một nơi để trở về, một miền ký ức để giữ lấy, một nỗi buồn để hiểu mình và một tình yêu để biết mình từng sống tha thiết.
Tóm lại, thơ Hoàng Thanh là thơ của sự lặng sâu. Ông không làm mới thơ bằng cách phá vỡ hoàn toàn truyền thống, mà bằng cách đặt vào những hình thức quen thuộc một cảm thức hiện đại. Thơ ông vừa gần gũi vừa có độ sâu, vừa buồn vừa ấm, vừa riêng tư vừa mang tính phổ quát. Đó là kiểu thơ không nhằm tạo hiệu ứng tức thời, mà để lại dư âm lâu dài. Và có lẽ, giá trị bền vững nhất của thơ Hoàng Thanh nằm ở chỗ: thơ giúp người đọc trở về với phần mềm nhất trong tâm hồn mình – nơi còn biết nhớ, biết thương, biết đau và biết lặng im trước những điều đã mất.
EM LÀ MÙA ĐÔNG CỦA ANH
Tác giả: Hoàng Thanh
Em đến như một chiều đông,
Hà Nội chợt rét mênh mông lạnh người
Gió về lạnh khắp muôn nơi,
Phố nghiêng vai áo, sương rơi mái thềm.
Em đi rất khẽ êm đềm,
Như sợ chạm lạnh vào thêm phận người.
Khăn len quàng nửa bờ môi,
Che đi má lúm nụ cười thoáng qua.
Anh quen với nắng phương xa,
Với miền gió nóng, với hoa rực màu.
Gặp em buổi chớm yêu đầu,
Mới hay áo mỏng cũng đau vì tình.
Em cười rất nhẹ mà xinh,
Rơi lên mái phố, vô tình anh va
Một câu em nói như là,
Chuông nhà thờ cũ ngân xa cuối chiều.
Hồ Gươm gió lặng rất nhiều,
Mặt nước giữ lại bao điều chưa trao.
Anh nhìn chiếc lá lao xao,
Nghe mùa rụng xuống bờ nào trong tim.
Em không hứa hẹn gì thêm,
Chỉ ngồi lặng lẽ góc bàn cà phê.
Khói trà nóng bốc cơn mê,
Anh đưa tay hứng mà tê cả lòng.
Em là mùa đông rất trong,
Không bão tố, chẳng rét căm dữ dằn.
Chỉ là cái lạnh rất gần,
Đủ cho người ấm thấy mình cô đơn.
THẠCH THẢO KHÚC GIAO MÙA
Tác giả: Hoàng Thanh
Trong tĩnh lặng thời gian rất khẽ
Gió giao mùa khẽ chạm nhành hoa
Thạch thảo tím chi mà tím lạ
Mỗi cánh hoa là một nỗi xa.
Nghe đâu đó lời xa rất nhỏ
Giữa muôn màu nghiêng ngả hư không
Lá run nhẹ như lời số phận
Chạm vào sâu những khoảng mênh mông.
Thềm gió lạnh mưa bay rất mỏng
Một chiều buồn thấm tận vào tim
Hoa vẫn nở dịu dàng không nói
Mà giữ hoài một nỗi lặng im.
Có những lúc giữa đời rất vội
Ta lạc mình trong những đã qua
Những ký ức không thành lời gọi
Mà âm thầm như khói sương xa.
Thạch thảo tím không cần rực rỡ
Chỉ âm thầm giữ một niềm riêng
Không níu kéo cũng không từ bỏ
Chỉ lặng nhìn năm tháng trôi nghiêng.
Ta đã sống bao lần lạc bước
Gặp một người rồi lại quên nhau
Chỉ còn lại sắc hoa tím nhạt
Giữ giùm ta một nỗi rất sâu.
Nếu một mai người không còn nữa
Xin làm hoa nở tím bên đời
Không rực rỡ nhưng hoài ở lại
Như một lần đã lỡ không nguôi.
GẶP EM GIỮA MÙA HỘI
Tôi gặp em giữa sân đình mùa hội,
Áo tím nghiêng như một vệt chiều rơi,
Tay em đã nắm tay người rất vội,
Mà mắt cười như chẳng biết có tôi.
Trống hội dội qua bờ tre xóm nhỏ,
Âm thanh xưa vỡ vụn giữa tim mình,
Mỗi nhịp gõ như gọi về ngày cũ,
Mà người xưa đã lạc giữa nhân sinh.
Bến nước làng vẫn in màu năm ấy,
Con đò xưa giờ chở những xa vời,
Câu hẹn cũ rơi đâu bên giếng đá,
Chỉ gió đồng còn thổi mãi chơi vơi.
Tôi đứng lặng bên hàng cau trước ngõ,
Nghe trong lòng rụng xuống một mùa xưa,
Em đi khuất qua con đường đất nhỏ,
Bỏ lại tôi cùng chiếc bóng dư thừa.
Chiều bảng lảng qua mái rơm đầu xóm,
Khói bếp lên cay xé cả hoài mong,
Một đời người có bao nhiêu lần lỡ,
Mà một lần là lỡ đến mênh mông.
Hội đã tàn sân đình im tiếng trống,
Gió vẫn về lay những sợi tơ vương,
Tôi đứng đó giữa quê nhà rất lạ
Chỉ mình tôi nghe tiếng phía con đường.
LÀNG TÔI
Tác giả: Hoàng Thanh
Làng tôi đó, bóng xưa dần khuất,
Ngô lúa xanh giờ hóa xương mù.
Cây gạo đỏ một thời lửa thắp,
Cháy đầu làng rực rỡ tháng ba.
Nay hoa rụng chẳng ai còn nhặt,
Gió hong hoài ký ức phai xa.
Gốc đa cũ rễ ôm đất mẹ,
Bóng năm nào che mát tuổi thơ.
Đứa trẻ cũ chơi trốn tìm dưới tán,
Lớn lên rồi lạc mất bến bờ xa.
Sân đình vắng tiếng trống làng ngày hội
Chiều buông dài lạnh lẽo mái chùa xưa.
Không còn ai ngồi nghe chuyện kể,
Thần linh xưa cũng hóa hư vô.
Đường bê tông phẳng lì như kẻ,
Cắt ngang dòng ký ức xa xôi.
Người gặp lại câu chào nhẹ bẫng,
Như chưa từng tha thiết ngày xưa.
Sông thuở trước hiền như hơi thở,
Nuôi lớn tôi qua những tháng năm.
Nay rác phủ lấp dòng trong vắt,
Một nỗi buồn chẳng chảy thành câu.
Đêm phố thị đèn giăng như lưới,
Bắt linh hồn lạc giữa canh thâu.
Tôi úp mặt vào màn hình sáng,
Nghe tim mình nguội lạnh như tro.
Nhớ mái dột đêm mưa năm cũ,
Mẹ âm thầm hứng giọt rơi vô.
Thau nhôm nhỏ đựng đầy năm tháng,
Nhưng giọt buồn mẹ giấu mãi không thôi.
Nay chăn ấm tường cao rào kín gió,
Mưa chẳng vào mà ướt giấc mơ tôi.
Làng tôi đó, người còn hay mất,
Ai giữ dùm chút dại khờ xưa.
Cánh đồng cũ không còn hoa cải,
Chỉ trắng bờ cỏ dại chiều mưa.
Hoa cứt lợn nở buồn không thành tiếng,
Như kiếp người lặng lẽ giữa hư vô.
Làng không mất trong một mai sớm tối,
Nó rời xa tôi từng bước âm thầm.
TOÒNG TENG
Tác giả: Hoàng Thanh
Trái tim em để ngoài tai
Toòng teng trôi dưới khoảng trời mênh mông
Heo may cho má em hồng
Có người hỏi bé lấy chồng hay chưa
Chuồn chuồn bay trước trời mưa
Em tròn mười tám nhưng chưa lấy chồng
Khoảng trời nhạt nắng ven sông
Mưa rơi thưa hạt cầu vồng dăng hai
Trái tim em vẫn ngoài tai
Sáng mai thức dậy đứng hoài soi gương
Có người thầm nhớ trộm thương
Hình như vẫn cứ đơn phương đợi chờ.
Trái tim chẳng biết mộng mơ
Tự dưng gió lại bất ngờ đong đưa
Bây giờ khác với ngày xưa
Em mười chín có người đưa đón rồi.
Thời gian trôi chẳng chờ tôi
Toòng teng em cất hết thời đong đưa.
LÚNG LIẾNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Lúng liếng là lúng liếng kiêu
Mắt đen mười sáu giấu điều gì đây
Hoàng hôn treo dưới lùm cây
Má em sao thế cứ hây hây hồng.
Khoảng trời xanh đến mênh mông
Gió chơi vơi quá nói không nên lời
Vu vơ em tặng nụ cười
Tóc mây thả rối theo lời gió bay.
Men tình chớm đã nồng say
Cứ vô tư nhớ kéo ngày dài thêm
Qua thời má lấm lọ lem
Bây giờ lớn biết dung kem thoa hồng.
Lúng liếng mà nhớ với mong
Để cho bao kẻ phải lòng em ơi
Thế rồi mắt, thế rồi môi
Cứ tương tư suốt một thời mộng du.
Khi nào em bán đồng xu
Có người khách trọ lãng du đang chờ.
MIỀN KÝ ỨC KHÔNG TÊN
Tác giả: Hoàng Thanh
Tôi về đứng giữa vô cùng
Nghe tim lệch nhịp lạnh lùng hoang sơ
Không xưa, chẳng có bây giờ
Chỉ nghe ký ức vật vờ gọi tên.
Em là thực, hay là quên
Hay là mảnh vỡ ở miền nhân gian
Một phần tôi lạc lang thang
Từ trong tiền kiếp mênh mang trở về.
Phải chăng từ thuở xa quê
Ta là một nửa lời thề bỏ quên
Nên khi chạm giữa chênh vênh
Đã nghe tan vỡ lênh đênh cõi lòng.
Một lần ánh mắt sang sông
Mà như dội sóng trăm vòng luân lưu
Một cơn run khẽ tiêu điều
Mà như gió cũ thổi chiều đã xa.
Em như khói mỏng bay qua
Chạm vào rất thật rồi là hư không
Tôi đưa tay giữa mênh mông
Chỉ nghe khoảng trống lạnh lùng chạm tay.
Chiều buông xuống tận heo may
Bước chân chợt lạc giữa ngày cô liêu
Môi cay vị đắng tiêu điều
Nhìn quanh chỉ thấy bóng chiều lạc nhau.
Đồi hoang gió thổi bạc đầu
Trăng treo lửng lơ nỗi sầu chưa tan
Phải chăng một kiếp lỡ làng
Nên đời gieo mãi dở dang kiếp người.
Thu về lá rụng tơi bời
Như bao mảnh vỡ của thời đã qua
Nỗi buồn chẳng gọi tên ra
Mà sao cứ cứa xót xa tận cùng.
Có khi chẳng bởi gì chung
Chỉ là gặp gỡ rồi cùng chia xa
Tình như sương khói la đà
Có thì có đó, hóa ra lại không.
Tôi gom ký ức long đong
Xếp vào sâu thẳm tận cùng hồn tôi
Như bao chiếc lá rụng rơi
Đợi cơn gió cuốn về nơi không lời.
Em giờ ở phía xa xôi
Hay đang đứng giữa một đời khác tôi
Chỉ cần một ánh mắt thôi
Đã thành định mệnh chia đôi lối về.
Một phần tôi gửi cơn mê
Một phần ở lại lê thê cõi người
Tôi mang nỗi nhớ đi thôi
Thả vào giấc mộng gọi người trăm năm.
KHÚC TRỞ VỀ
Tác giả: Hoàng Thanh
Ánh vàng rơi xuống bờ đê
Nghiêng nghiêng đất cũ gọi về quê xưa
Hoàng hôn khép nửa cơn mưa
Chở bao thế hệ vẫn chưa nguôi sầu.
Gió chiều đâu chỉ qua mau
Mà mang theo cả nỗi đau kiếp người
Chạm vào bờ cỏ, bờ đời
Đánh rơi ký ức tơi bời nhân gian.
Tôi về như kẻ lỡ làng
Đi qua lối cũ bàng hoàng nhận ra
Đất kia vẫn đó như là
Mà sao chân bước lại xa chính mình.
Nhặt từng mảnh vỡ lặng thinh
Của bao năm tháng đã thành hư vô
Tiếng ru mẹ thuở ấu thơ
Giờ như sương khói bơ vơ cuối trời.
Vị đời lắng đọng chơi vơi
Như nghìn giọt đắng rơi vào cõi nhân
Ngấm sâu đáy mắt bao lần
Hóa cơn mưa cũ xoay vần kiếp sau.
Tôi về tìm bến văn lâu
Mà dòng đã đổi, nhịp cầu đã xa
Con diều đứt sợi dây nhà
Bay vào vô định như là đời trôi.
Hàng rào nghiêng bóng đơn côi
Như người đứng đợi một đời quạnh hiu
Bướm kia lạc giữa buổi chiều
Chẳng vì vô ý chỉ nhiều gió giông.
Ong nâu có trở về không
Khi mùa đã tắt, nhụy hồng úa phai
Không lời tiễn biệt ngày mai
Chỉ còn im lặng kéo dài nhân sinh.
Tôi về như kẻ không tên
Giữa miền quê mẹ đã quên dáng mình
Nhặt từng tàn mộng lặng thinh
Nghe đêm thở dốc giữa nghìn vết thương.
Tiếng vạc xé rách màn sương
Như lời lịch sử đoạn trường gọi ai
Âm thanh cứa mãi đêm dài
Gọi hồn người cũ lạc loài giữa quê.
Có khi đứng giữa triền đê
Ngỡ mình lữ khách chưa hề ghé qua
Quê hương vẫn đó chan hòa
Mà sao ta bỗng hóa xa chính mình.
Người xưa như bóng lặng thinh
Trôi như dòng nước không hình, không tên
Chỉ còn tiếng gió bên thềm
Thì thầm gọi kẻ đi quên lối về.
Tôi về cúi nhặt câu thề
Đã rơi từ thuở chưa hề biết đau
Gom từng hạt bụi nâu sầu
Ủ thành ký ức bạc đầu vẫn ru.
THƯƠNG NHAU MÙA NƯỚC NỔI
Tác giả: Hoàng Thanh
Gió sông thổi dạt bờ lau,
Anh chèo con nước qua cầu đón em.
Mùa lên lặng lẽ bên thềm,
Ruộng đồng hóa sóng, nỗi niềm hóa sông.
Bìm bịp gọi bến mênh mông,
Gọi bao kiếp sống long đong xóm này.
Lục bình trôi tím tháng ngày,
Như thân phận nhỏ dạt dày phù sa.
Xuồng con chở gió, chở mưa,
Chở thêm nỗi nhớ sớm trưa nhọc nhằn.
Nước lên lúa mất dấu chân,
Người theo con nước xoay vần mưu sinh.
Em hong mái tóc lặng thinh,
Nắng vương mấy sợi chòng chành liêu xiêu.
Anh nghe một tiếng thương yêu,
Mà lòng neo lại bao điều nơi em.
Có hôm lửa bếp thâu đêm
Khói cay mắt ướt, tình người ấm hơn.
Cá kho quẹt mặn cô đơn,
Mà sao đằm thắm nghĩa ơn xóm làng.
Người đi theo nước lang thang,
Kẻ neo bến cũ dở dang phận mình.
Sông dài chở kiếp lênh đênh,
Chở luôn giấc mộng chưa thành, chưa xong.
Anh đâu hứa chuyện mênh mông,
Chỉ xin giữ một tấm lòng vậy thôi.
Dẫu cho con nước đầy vơi,
Vẫn trong như nghĩa một đời thương nhau
NẾU LÀ EM
Tác giả: Hoàng Thanh
Nếu mà được, xin về lối cũ
Hương bưởi chiều còn vướng bờ mi
Ngõ nhỏ tre cong nghiêng bóng đổ
Một thời trong trẻo đã qua đi.
Nếu mà được, xin đừng gọi lại
Dòng sông xưa nước chẳng còn xưa
Con đò ký ức không bến đợi
Chỉ chở hoang mang giữa nắng mưa.
Nếu mà được, gom mùa nắng cũ
Hong vòng qua những buổi heo may
Những vết thời gian không hình bóng
Âm thầm mục rữa giữa bàn tay.
Nếu mà được, xin về áo cũ
Giữ nguyên em thuở chẳng biết buồn
Giữa cuộc đời thay hình đổi dạng
Một mảnh chân quê vẫn dịu nguồn.
Nếu mà được, ngồi nơi bậu vắng
Không chờ ai, chỉ đợi chính mình
Nghe năm tháng gõ vào im lặng
Hỏi còn không một bóng nguyên trinh.
Nếu mà được, soi vào giếng cạn
Thấy trăm khuôn mặt vỡ trong sâu
Mảnh nào thật, còn mảnh nào là giả
Một kiếp phân thân biết về đâu.
Nếu mà được, làm hoa sớm nở
Một lần thôi cũng đủ xuân thì
Nở hết mình rồi tan theo gió
Không tiếc nhân gian lắm hợp ly.
Nếu mà được, xin đừng ngoảnh lại
Cho em đi hết một linh hồn
Con đường cũ không người đưa tiễn
Chỉ còn sương phủ những hoàng hôn.
Nếu mà được, làm con sáo lặng
Bay qua miền ký ức không tên
Không cất tiếng mà lòng vẫn gọi
Một điều xưa cũ đã quên quên.
Nếu mà được, xin làm người hát
Câu hò rơi xuống tận hư vô
Không cần có ai người đối đáp
Chỉ cần vang đủ một niềm đau.
Nếu mà được, làm người lặng bước
Qua hoàng hôn bóng ngả bên vai
Hiểu rằng mọi nhân duyên gặp gỡ
Đến tận cùng rồi cũng chia phai.
CHỚM HẠ
Tác giả: Hoàng Thanh
Vừa qua mùa xuân, hương còn rất nhẹ
Gió vẫn vương trên mái phố thân quen
Anh chưa kịp hong khô mùa cũ ấy
Đã nghe hè chạm cửa rất êm.
Phượng chớm đỏ như điều gì sắp nói
Giữa trời xanh một vệt nhớ không tên
Con đường cũ bỗng dài hơn một chút
Vì thiếu người từng sánh bước cùng anh.
Nắng đầu hạ hong nghiêng màu kỷ niệm
Gọi trong lòng những buổi rất xa xưa
Ta đã từng đi qua mùa hoa đỏ
Mà vô tình để lạc mất nhau chưa.
Có những chiều ve chưa kịp cất tiếng
Mà tim anh đã rộn những bâng khuâng
Như biết trước một mùa hè sẽ đến
Lại mang theo một nỗi nhớ không ngừng.
Anh đứng lại giữa hai mùa rất khẽ
Một bên xuân, một phía hạ vừa sang
Nghe ký ức nhuộm màu hoa phượng cũ
Đỏ trong chiều như một vết yêu mang.

Gửi bình luận của bạn