THƠ HOÀNG THANH EM CÓ VỀ VỚI THÁNG BA

EM CÓ VỀ VỚI THÁNG BA THƠ HOÀNG THANH

Ngày đăng: 02-07-2026

71 lượt xem

EM CÓ VỀ VỚI THÁNG BA
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Em có về với tháng Ba,
Ngắm Hoa gạo đỏ cuối mùa chiều quê.
Triền đê gió trở bốn bề,
Dòng sông Luộc lặng chở về phù sa.

 

Tôi chờ nơi bến nước xưa,
Cỏ bồi nghiêng gió, sáo vừa ngang sông.
Như còn bóng một người mong,
Đi qua năm tháng vẫn không nhạt nhòa.

 

Đi nhiều mới thấm lẽ nào,
Quê hương vẫn gọi ngọt ngào trong tim.
Hoa gạo đỏ lửa lặng im,
Đốt lên nỗi nhớ về miền tháng Ba.

 

 

TRẢ LẠI EM THÁNG TÁM

Tg: Hoàng Thanh

 

Trả em mưa chiều tháng tám

Ướt hàng cây cũ, ướt ngàn nhớ mong.
Trả em bến vắng bên sông,
Con đường vẫn đợi, người không trở về.

 

Trả em ngọn gió ven đê,

Nghiêng bờ cỏ dại tái tê cuối mùa.

Trả em một thoáng trời mưa,

Cho tôi giữ lại hương xưa trong lòng.

 

Trả em tháng Tám qua sông,

Chỉ người lặng lẽ ngóng trông một người.

Thời gian như chiếc lá rơi,

Chạm vào ký ức thành lời gió bay.

 

Trả em nắng cuối heo may,

Trả cơn thương nhớ những ngày còn xanh.

Chỉ xin giữ một chút dành,

Tiếng mưa tháng Tám rơi quanh cuộc đời.

 

 

 

 

PHỐ VẮNG ANH
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Một ngày thôi phố cũ vắng bóng anh,
Nắng cũng mỏng như chiều buồn mắt biếc.
Ly cà phê còn nguyên màu da diết,
Mà vị đắng chạm mãi đáy tim em.

 

Góc quán xưa lặng lẽ đợi bên thềm,
Chiếc ghế đá ôm mùa thu cũ.
Người đã xa, con đường còn ở đó,
Chỉ lòng em chẳng bước nổi qua chiều.

 

Phố nghiêng nghiêng, hàng cây cũng quạnh hiu,
Lá lặng rụng như lời chưa kịp ngỏ.
Trời không mưa mà mắt người nhòe gió,
Ướt cả chiều, ướt mãi một bóng anh.

 

MƠ THU

 

Tg: Hoàng Thanh  

 

Cây vô tình buông rơi chiếc lá

Tôi ngỡ ngàng tưởng thu về rất sớm

Cúi nhặt lấy, nghe lòng mình xao động

Như chạm vào một nỗi nhớ xa xôi.

 

Nắng nhìn tôi, khẽ mỉm cười bối rối

Ghé bên tai lời thủ thỉ dịu dàng

"Đừng mơ nữa, trời còn xanh đến thế,

Giữa hạ nồng, lá chỉ lạc đường thôi..."

 

 

 

HƯƠNG RƠI CUỐI MÙA

Tg: Hoàng Thanh

 

Người đi qua một mùa hè,

Để dòng sông giữ lời thề bến xưa.

Phù sa còn đắp nắng mưa,

Bãi bồi lặng lẽ như vừa đợi ai.

 

Bãi mía xanh đến miệt mài,

Nghiêng theo gió sớm, nghiêng dài ven sông.

May mà còn lại sông Hồng,

Âm thầm ôm gió bềnh bồng tháng năm.

 

Ta về đứng lặng âm thầm,

Nghe con nước chảy qua trăm nỗi người.

Mây chiều khép một khoảng trời,

Bóng ai chìm khuất, hương rơi cuối mùa.

 

Thời gian như thể cơn mưa,

Qua rồi vẫn ướt bến bờ trong tim.

Chiều nay gió cũng lặng im,

Chỉ dòng sông chảy lặng chìm nhớ thương.

 

DÒNG SÔNG HỒNG NGÀY ẤY

Tg: Hoàng Thanh

 

May còn đó sông Hồng không biết ngủ,

Vẫn đỏ phù sa bồi đắp bến bờ xưa.

Bãi mía nghiêng trong màn sương đầu vụ,

Như thay người kể tiếp chuyện ngày mưa.

 

Chiều tháng sáu bỗng dịu dàng không cớ,

Cỏ ven đê khẽ động một niềm quen.

Ta ngỡ gió từ miền xa ký ức,

Đưa bóng người trở lại giữa mùa sen.

 

Sen vẫn nở bên triền đê năm ấy,

Hương lặng thầm theo gió gọi tên ai.

Con nước chảy qua bao mùa dâu bể,

Mà nỗi nhớ vẫn neo ngoài tháng năm.

 

Ta đứng lặng giữa chiều quê bảng lảng,

Nghe sông Hồng thao thiết một dòng thương.

Có những người đi qua đời rất khẽ,

Mà một đời còn ở lại trong tim.

TÔI TRỞ VỀ
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Tôi trở về nghe rộn tiếng ve ca,
Nắng sân đình rơi vàng qua kẽ lá.
Cây đa già nghiêng soi bên giếng đá,
Mái tranh nghèo còn thơm mùi rạ xưa.

 

Con đường làng vẫn lặng đợi cơn mưa,
Hàng cau đứng đón gió chiều trước ngõ.
Con cò trắng chao nghiêng đồng lúa nhỏ,
Bóng mẹ gầy thấp thoáng cuối hoàng hôn.

 

Tôi trở về nghe tim bỗng dập dồn,
Như con nước dội bờ xưa ký ức.
Cha lặng lẽ theo từng mùa khó nhọc,
Gánh cả đời nghèo trên mảnh ruộng quê.

 

Đi bao xa qua núi biếc sơn khê,
Mới thấm hết nghĩa tình nơi nguồn cội.
Dẫu tháng năm đổi thay cùng vời vợi,
Vẫn quay về tìm hơi ấm mái tranh.

 

 

DẤU CHÂN XUÂN
Tác giả: Hoàng Thanh

Tháng Ba em nắm tay tôi,
Rời miền biên ải mây trôi lưng trời.
Thác Bản Giốc vắng tiếng cười,
Bọt tung như khúc xuân rơi giữa ngàn.

Xuôi về Ba Bể mơ màng,
Núi soi đáy nước, mây ngang lưng đồi.
Tay trong tay suốt một đời,
Đường xa cũng hóa thành lời yêu thương.

Rồi về miền nước Cửu Long,
Bến Ninh Kiều đón nắng hồng sớm mai.
Sông Hậu chở gió miệt mài,
Chợ quê thức giấc, tiếng ai gọi mùa.

Đi qua non nước bốn mùa,
Mới hay Tổ quốc đẹp vừa trong tim.
Tháng Ba còn nở lặng im,
Dấu chân xuân hóa thành niềm nhớ thương.

 

 

GIỌT SƯƠNG BAN MAI
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Giọt sương rơi phía ban mai,
Không tan vào nắng, lại cài mắt em.
Có điều càng cố lãng quên,
Càng như hơi thở gọi tên trong lòng.

 

Mùa thay lá phủ lối xưa,
Bước chân trở lại cứ ngỡ chiêm bao.
Chuyến tàu khuất giữa lao xao,
Ngoái nhìn sân cũ nghẹn ngào một phương.

 

Có nỗi buồn chẳng vấn vương,
Tự hong giữa những đoạn đường tháng năm.
Rồi như hoa nở âm thầm,
Không hương sắc, chỉ lặng thầm niềm tin.

 

Không hoàng hôn, biết bình minh,
Không từng đau, biết nghĩa tình sâu đâu.
Anh gìn giữ một niềm đau,
Để còn tin đã yêu nhau thật lòng.

 

BÊN SÔNG LUỘC

Tác giả: Hoàng Thanh

 

Sông Luộc lặng lẽ trôi xuôi,

Phù sa bồi bãi một thời xa xưa.

Bên bờ ngô biếc đong đưa,

Gió hong lúa chín, nắng vừa lên non.

 

Em đứng dưới bãi ngô non,

Mắt tròn lúng liếng, môi còn mơ say,

Áo xanh lấp lánh sương bay,

Gió qua khẽ chạm bàn tay dịu hiền.

 

Ven đê cây táo đứng nghiêng,

Quả non xanh mướt ươm miền gió sông,

Buồng chuối nặng trĩu đầu cong,

Như đời lam lũ vẫn mong ngọt lành.

 

Em nghiêng vai đứng bên anh

Tay còn mùi rạ, tóc xanh nắng chiều,

Nghe tim đập giữa bao điều,

Như nghe đất gọi, như chiều gọi quê.

 

Sông xưa giữ dấu lời thề,

Bãi này trận chiến ven đê năm nào,

Máu ông cha đỏ phù sa,

Nuôi cây, nuôi lúa, nuôi ta lớn dần.

 

Giờ đây gió vẫn trong ngần,

Em nghiêng vành nón, mắt ngân nắng chiều,

Giữa bãi ngô, giữa sông yêu,

Một thời quê cũ hóa điều không quên.

 

 

NÓI VỚI ANH
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Mệt rồi anh nghĩ về em,
Con ngõ nhỏ với êm đềm gió quê.
Rơm thơm hong nắng ngoài đê,
Khói lam chiều mỏng bay về mái tranh.

 

Em ngồi vá áo cho anh,
Chỉ kim chỉ sợi dệt thành nhớ thương.
Anh qua mưa nắng dặm trường,
Em gom nhẫn nại vá đường anh đi.

 

Lòng người mấy bận đổi thay,

Thắng thua cũng chỉ như mây cuối trời.
Còn nhau là đủ, anh ơi,
Nắm tay giữa những rối bời thế gian.

 

Mai này tóc bạc thời gian,
Bếp hồng vẫn đỏ, bát canh vẫn chờ.
Đời người qua mấy bến bờ,
Có em lặng lẽ đợi chờ là vui.

 

Hai ta như đất với trời,
Như cau với trầu, một đời thủy chung.
Chẳng cần giàu có vô cùng,
Chỉ mong cuối nẻo còn cùng gọi nhau.

 

 

 

LÀNG QUÊ MÙA GIÔNG BÃO
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Mùa giông bão qua miền quê nhỏ,
Mo cau rơi trước mái hiên nghèo.
Đường làng lặng, bờ ao nước vỡ,
Khói rơm chiều bảng lảng bay theo.

 

Cầu tre cũ bắc ngang dòng đục,
Cây đa già đứng đợi đầu thôn.
Người đi khuất cuối con đường cũ,
Trăng nghiêng lạnh xuống mái nhà buồn.

 

Đời như sông bồi rồi lại lở,
Đắng cay nào cũng hóa phù sa.
Qua bao mưa gió còn thương nhớ,
Lại tìm về gõ cửa quê nhà.

 

Dẫu mai còn lắm phong ba,
Anh vẫn trở lại sân nhà năm xưa.
Chỉ mong bến cũ đón đưa,
Đừng để em đợi giữa mùa cô liêu.

 

THÁNG BA BÊN SÔNG QUÊ

Tác giả: Hoàng Thanh

 

Nếu còn nợ gió tháng Ba

Sao em chưa ghé lại qua bến này

Dòng Sông lặng lẽ vơi đầy

Hoa gạo đỏ lửa rơi dày triền đê.

 

Bỏ phố anh lại tìm quê

Mang theo câu hát vụng về ngày xưa

Hoa xoan tím rụng lưa thưa

Rơi đầy lối cũ gió đưa bến chiều.

 

Con đò neo bóng liêu xiêu

Sào tre cắm bến đợi chiều sang sông

Có khi đời nợ tơ lòng

Nợ bờ đê cũ, nợ dòng sông xưa.

 

Nợ câu thơ viết chưa vừa

Nợ vòng tay khẽ khi mùa gió xuân

Bao năm gió bụi phong trần

Duyên quê vẫn đợi âm thầm bên sông.

 

 

DƯỚI GỐC ĐA LÀNG

Tác giả: Hoàng Thanh

 

Cây đa đứng tự bao đời
Rễ ôm đất cũ như người đợi nhau.

Chiều buông, khói bếp phai màu,
Sân đình gió thổi bạc đầu tiếng xưa.

 

Anh về mang mấy câu thơ
Chưa kịp viết hết đã chờ gặp em.

Em qua bến nước êm đềm
Gàu tre chạm sóng gọi tên một thời.

 

Nhìn nhau, chẳng nói thành lời
Chỉ nghe trong lá một đời rơi rơi.

Cây đa che bóng đôi người
Mà sao bóng cứ tách rời khỏi nhau.

 

 

TRĂNG TRÔI BẾN NƯỚC

Tác giả: Hoàng Thanh

 

Trăng lên từ phía con đò
Nghiêng soi bến cũ lặng lờ nước trôi.

Anh ngồi viết dở câu đời
Con thuyền buộc gió chơi vơi bến làng.

 

Em về qua lối tre ngang
Áo bay chạm gió mơ màng như xưa.

Không ai hẹn trước bao giờ
Mà như đã đợi từ mùa rất xa.

 

Trăng rơi xuống giữa đôi ta
Nghe như có thật mà là hư không.

Con thuyền neo giữa dòng sông
Như lòng không biết bến trong hay ngoài.

 

 

 

SÂN ĐÌNH VẮNG MỘT NGƯỜI

Tác giả: Hoàng Thanh

 

Sân đình còn đó như xưa
Chỉ là thiếu một người chưa kịp già.

Trống xưa gõ nhịp ngân xa
Mà sao nghe vỡ như là chia tay.

 

Anh đi phía gió không bờ
Em về phía đất ngẩn ngơ cuối làng.

Câu thơ bỏ lại dở dang
Như con thuyền lạc giữa ngàn sương đêm.

 

Cây đa vẫn đứng lặng im
Chỉ còn chiếc bóng đi tìm bóng xưa.

“Chúng ta” rơi giữa buổi trưa
Nắng hong một chút rồi vừa tan thôi.

 

NGÀY KHÔNG EM

Tác giả: Hoàng Thanh

 

 

Chiều rơi bãi vắng ven đê
Nắng như giọt mật chảy về cuối sông.

Cây đa đứng lặng bên đồng
Rễ ôm đất cũ như mong một người.

 

Em đi qua thoáng nụ cười
Mắt đen lúng liếng rối đời anh đi.

Gàu tre chạm nước thầm thì
Múc lên toàn nhớ chẳng gì là em.

 

Anh ngồi nhặt lại bên thềm
Nhặt bao tiếng nói mà quên mất người.

Con đò vẫn lặng lẽ trôi
Không bến để đợi không lời để mong.

 

Một đời như cánh lục bình
Trôi theo con nước vô tình mà quen.

Đêm về trăng rụng bên hiên
Nghe như có tiếng gọi tên một người.

 

Anh đi qúa nửa cuộc đời
Mà không tìm thấy một thời có em.

Sáng ra bến vắng lặng thinh
Chỉ còn chiếc bóng đứng nhìn sang sông.

 

Ngày không em gió mênh mông
Thổi qua đồng cũ rỗng không bóng người.

 

 

ĐÀ LẠT MÙA PHƯỢNG TÍM

Tác giả: Hoàng Thanh

 

Về đi em, Đà Lạt mùa phượng tím,

Hoa rơi mềm như một thoáng chiêm bao.

Anh đứng đợi giữa trời cao rất lạnh,

Nghe nỗi buồn len nhẹ phía hanh hao.

 

Phượng tím nở đầy con dốc nhỏ,

Tím cả chiều, tím cả bước em qua.

Có những điều chưa từng kịp nói,

Đã hóa thành mây khói rất xa.

 

Anh vẫn đợi như thông già đứng gió,

Qua bao mùa sương phủ kín vai gầy.

Chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ,

Cho một đời thương nhớ trở về đây.

 

Nếu em lỡ quên lời xưa ước hẹn,

Thì thôi anh giữ lại tím riêng này.

 

 

EM LÀ MÙA ĐÔNG CỦA ANH
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Em đến như một chiều đông,
Hà Nội chợt lạnh mênh mông phố dài.
Gió về nghiêng vạt khăn vai,
Sương giăng rất nhẹ lên hoài mái thềm.

 

Anh quen nắng gió phương em,
Gặp em mới biết tim mềm vì yêu.
Một câu khẽ nói trong chiều,
Như chuông nhà thờ vọng nhiều nhớ thương.

 

Hồ Gươm lặng gió mù sương,
Lá rơi chạm nhẹ con đường anh qua.
Em ngồi bên tách trà hoa,
Khói bay mà ấm cả làn gió đông.

 

Em là mùa lạnh rất trong,
Không bão tố, chẳng mênh mông ưu phiền.
Chỉ là một chút bình yên,
Đủ cho anh nhớ suốt miền thời gian.

 

 

THẠCH THẢO KHÚC GIAO MÙA
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Gió giao mùa khẽ chạm nhành hoa,
Thạch thảo tím một màu rất lạ.
Mỗi cánh mỏng như lời không nói,
Rơi dịu dàng vào tận lòng ta.

 

Chiều rất nhẹ, mưa bay rất mỏng,
Hoa lặng im giữ một niềm riêng.
Không níu kéo, cũng không từ bỏ,
Mặc thời gian lặng lẽ nghiêng nghiêng.

 

Ta đi giữa bao lần lạc bước,
Gặp một người rồi lại xa nhau.
Chỉ còn sắc tím còn ở lại,
Giữ giùm ta một nỗi rất sâu.

 

Nếu một mai người không còn nữa,
Xin làm hoa nở tím bên đời.
Không rực rỡ mà còn ở lại,
Như một lần thương nhớ không nguôi.

 

 

LÀNG TÔI
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Làng tôi đó, bóng xưa dần khuất,
Cây gạo già đỏ rực tháng Ba.
Gốc đa cũ ôm miền đất mẹ,
Che tuổi thơ qua những chiều xa.

 

Sân đình vắng, tiếng trống im rồi,
Đường bê tông cắt đôi ký ức.
Sông năm cũ thôi còn trong vắt,
Chở nỗi buồn lặng lẽ trôi đi.

 

Giữa phố đông, tôi nhớ những gì,
Mái nhà dột, mẹ ngồi hứng nước.
Thau nhôm nhỏ đong đầy năm tháng,
Ấm hơn bao tường gạch bây giờ.

 

Làng không mất tự bao giờ,
Chỉ âm thầm rời khỏi giấc mơ mỗi người.
Hoa cỏ vẫn nở ven đồi,
Mà hồn quê đã xa vời trong tim.

 

 

MIỀN KÝ ỨC KHÔNG TÊN
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Tôi về giữa cõi vô cùng,
Nghe tim lệch nhịp, lạnh lùng heo may.
Không xưa, chẳng có hôm nay,
Chỉ miền ký ức gọi hoài tên em.

 

Em là thực, hay là quên,
Hay mảnh vỡ giữa chênh vênh cõi người.
Một lần ánh mắt trao lời,
Đã nghe sóng dậy suốt đời mênh mang.

 

Em như khói mỏng bay ngang,
Chạm vào rất thật rồi tan giữa trời.
Tôi gom lá rụng tả tơi,
Xếp vào sâu thẳm một đời lặng im.

 

Có người chỉ gặp rồi quên,
Có người gặp để mang miền nhớ thương.
Ngoảnh nhìn cuối nẻo vô thường,
Mới hay ký ức là đường trở về.

 

 

KHÚC TRỞ VỀ
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Ánh vàng rơi xuống bờ đê,
Hoàng hôn gọi lại lời thề quê xưa.
Gió chiều khép nửa cơn mưa,
Mang bao ký ức còn chưa phai mờ.

 

Tôi về qua lối tuổi thơ,
Đất còn nguyên đó, người giờ khác đi.
Tiếng ru mẹ thuở xuân thì,
Bồng bềnh như khói cuối kỳ heo may.

 

Con diều lạc gió chiều nay,
Như đời phiêu bạt tháng ngày tha hương.
Tiếng vạc xé rách màn sương,
Gọi hồn người cũ trên đường trở về.

 

Tôi cúi nhặt một câu thề,
Ủ trong hạt bụi lời quê năm nào.
Đi qua dâu bể xôn xao,
Mới hay nguồn cội neo vào tim mình.

 

 

THƯƠNG NHAU MÙA NƯỚC NỔI
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Gió sông thổi dạt bờ lau,
Anh chèo con nước qua cầu đón em.
Mùa lên trắng cả bên thềm,
Ruộng đồng hóa sóng, nỗi niềm hóa sông.

 

Lục bình tím giữa mênh mông,
Xuồng con chở cả tấm lòng mưu sinh.
Em hong mái tóc lặng thinh,
Nắng vương mấy sợi, nghĩa tình đầy vơi.

 

Lửa bếp đỏ suốt đêm dài,
Cá kho quẹt mặn đượm hoài yêu thương.
Dẫu cho con nước vô thường,
Vẫn neo một tấm chân tình bên nhau.

 

NẾU LÀ EM
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Nếu mà được, về lối cũ,
Hương bưởi chiều còn vướng hàng tre.
Ngõ xưa nghiêng bóng đi về,
Một thời trong trẻo ngủ mê giữa lòng.

 

Nếu mà được, đừng chờ mong,
Con đò ký ức xuôi dòng thời gian.
Giữ nguyên chiếc áo chân quê,
Cho hồn còn chút bình yên thuở nào.

 

Nếu mà được, cúi nhìn sâu,
Thấy bao mảnh vỡ nhuộm màu nhân sinh.
Hoa kia nở trọn đời mình,
Rồi theo cơn gió lặng thinh cuối mùa.

 

Nếu mà được, chẳng hơn thua,
Đi qua duyên phận như mưa cuối trời.
Ngoảnh nhìn một thoáng mà thôi,
Biết yêu cũng đẹp, biết rời cũng yên.

 

 

CHỚM HẠ

Tác giả: Hoàng Thanh

 

Vừa qua mùa xuân, hương còn rất nhẹ

Gió vẫn vương trên mái phố thân quen

Anh chưa kịp hong khô mùa cũ ấy

Đã nghe hè chạm cửa rất êm.

 

Phượng chớm đỏ như điều gì sắp nói

Giữa trời xanh một vệt nhớ không tên

Con đường cũ bỗng dài hơn một chút

Vì thiếu người từng sánh bước cùng anh.

 

Nắng đầu hạ hong nghiêng màu kỷ niệm

Gọi trong lòng những buổi rất xa xưa

Ta đã từng đi qua mùa hoa đỏ

Mà vô tình để lạc mất nhau chưa.

 

Có những chiều ve chưa kịp cất tiếng

Mà tim anh đã rộn những bâng khuâng

Như biết trước một mùa hè sẽ đến

Lại mang theo một nỗi nhớ không ngừng.

 

Anh đứng lại giữa hai mùa rất khẽ

Một bên xuân, một phía hạ vừa sang

Nghe ký ức nhuộm màu hoa phượng cũ

Đỏ trong chiều như một vết yêu mang.

 

 

 

ANH CÒN NHỚ KHÔNG
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Anh còn nhớ bữa qua sông,
Chiếc xuồng cũ đậu, lục bình tím trôi.
Gặp nhau một bận em ơi,
Mà như mắc nợ một đời nhớ thương.

 

Khói chiều vương bến quê hương,
Cầu tre lắt lẻo, con đường chia hai.
Tình như con nước đầy vơi,
Lớn rồi lại cạn giữa đời lênh đênh.

 

Gió mang ký ức chòng chành,
Đèn khuya còn thức bên vành bến xưa.
Quên người như chuyện nắng mưa,
Mà sao chẳng thể cho vừa lòng tim.

 

Đến khi tóc bạc lặng im,
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng mình đơn côi.
Nếu còn một kiếp luân hồi,
Xin đừng gặp nữa để thôi kiếm tìm.

 

 

BUỔI ĐẦU SANG THU

Tác giả: Hoàng Thanh

 

Tôi còn nhớ buổi hoàng hôn,

Em qua lối nhỏ, gió vờn tóc mây.

Thu vừa chạm ngõ hàng cây,

Nắng còn vương nhẹ trên đầy lối xưa.

 

Chuông chùa ngân giữa sương thưa,

Mắt em trong tựa trời thu mở lòng.

Một lần áo trắng qua sông,

Mà hương tóc hóa mênh mông nhớ người.

 

Con đường cũ vẫn không nguôi,

Đợi ai giữa những khoảng trời heo may.

Em đi một sớm thu này,

Còn tôi giữ mãi những ngày đầu thu.

 

 

 

NGÀY HỘI TRƯỜNG QUÊ

Tác giả: Hoàng Thanh

 

Hôm nay trở lại trường quê,

Hàng phượng cũ vẫn bên hè gọi tên.

Sân trường còn đó dịu êm,

Bạn xưa mỗi đứa một miền thời gian.

 

Tiếng trống vọng giữa sân trường,

Gọi về năm tháng thân thương học trò.

Cây bàng vẫn đứng lặng im,

Che bao kỷ niệm êm đềm ngày xưa.

 

Nhớ thầy bụi phấn sớm trưa,

Nhớ cô, nhớ bạn dưới mưa đến trường.

Bao năm xuôi ngược dặm đường,

Vẫn mang theo cả mái trường trong tim.

 

Mai này dẫu khắp muôn miền,

Phượng hồng nở lại lòng liền xôn xao.

Trường quê còn mãi biết bao,

Giữ cho ta một thuở nào hồn nhiên.

 

 

 

 

THÁNG SÁU MÙA SEN
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Tháng Sáu về, sen nở giữa đầm xanh,
Hương theo gió dịu lành qua ngõ nhỏ.
Đi bao dặm, lòng còn nguyên bến nhớ,
Vẫn nâng niu từng hạnh phúc bình yên.

 

Ai có người cùng sớm tối kề bên,
Xin giữ lấy nghĩa ân tình sâu nặng.
Giữa nhân thế bao đổi dời, được mất,
Có một người thương đã quý lắm rồi.

 

Còn ai lẻ bóng giữa dòng đời,
Xin cứ tin duyên sẽ về đúng hẹn.
Như hương sen âm thầm dâng trong gió,
Đến mùa rồi vẫn ngát một trời thương.

 

 
CÔNG TY CP TV ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG
ĐT: (08) 35146426 - (028) 22142126  – Fax: (028) 39118579 - Hotline: 0903 649 782
Địa chỉ trụ sở chính: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định. TP.HCM 
Địa chỉ văn phòng đại diện: Chung cư B1- Số 2 Đường Trường Sa, Phường Gia Định. TP.HCM

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha