ĐIỀU KHÔNG THỂ GỌI TÊN
Ngày đăng: 24-07-2026
50 lượt xem
EM QUA BẾN CŨ
Tác giả: Hoàng Thanh
Tôi còn nhớ buổi chiều xưa,
Em qua lối nhỏ, thu vừa sang ngang.
Bờ tre nghiêng bóng dịu dàng,
Chuông chùa ngân vọng bên ngàn khói sương.
Mắt em trong tựa quê hương,
Một lần gặp gỡ vấn vương một đời.
Tưởng lòng đã lặng như vơi,
Bỗng em trở lại như trời tháng Giêng.
Tim tôi chợt hóa bình yên,
Thương bờ tre cũ, thương miền ca dao.
Em như một giấc chiêm bao,
Qua rồi còn mãi ngọt ngào trong tim.
ĐIỀU KHÔNG THỂ GỌI TÊN
Tác giả: Hoàng Thanh
Tháng Sáu về, phượng đỏ bên sông,
Tiếng ve cũ ngân trong chiều thương nhớ.
Em đến nhẹ như mây qua ngõ nhỏ,
Chạm tim rồi lặng lẽ hóa mênh mang.
Tưởng sau bao lỡ dở thời gian,
Trái tim đã bình yên cùng năm tháng.
Vậy mà một ánh nhìn rất khẽ,
Cũng làm lòng dậy sóng giữa chiều xanh.
Phượng vẫn đỏ, ve còn tha thiết,
Tháng Sáu đi qua tận đáy tâm hồn.
Có những điều không cần gọi tên,
Vẫn theo ta suốt một đời thương nhớ.
NGƯỜI ĐI QUA MÙA HẠ
Tác giả: Hoàng Thanh
Những câu thơ viết về em thuở ấy,
Theo người xuôi khuất một bến sông xa.
Ta còn lại giữa dòng đời vội vã,
Giữ một niềm thương chẳng nhạt phôi pha.
Sông Hồng vẫn đỏ phù sa,
Bãi mía nghiêng mình trong gió tháng Sáu.
Hương sen thoảng giữa nhịp cầu,
Như mang bóng cũ trở về cùng ta.
Biết người chẳng trở lại mà,
Nỗi nhớ vẫn biếc như hoa giữa mùa.
Ta nhìn con nước đẩy đưa,
Giữ riêng một khoảng hương xưa trong lòng.
THÁNG MƯỜI
Tg: Hoàng Thanh
Tháng mười em hẹn cùng anh,
Heo may vừa đủ mong manh lối về.
Lá vàng rơi phía triền đê,
Con sông chở một câu thề sang thu.
Nắng hong mái tóc sương mù,
Khói chiều bảng lảng lời ru cuối mùa.
Em về qua ngõ ngày xưa,
Nghe hàng cúc muộn như vừa nở hương.
Quán quen chiếc ghế dầm sương,
Mà người ngồi đó đã nhường gió thu.
Có điều chẳng thể nói ra,
Cứ theo chiếc lá la đà xuống sân.
Thời gian lặng lẽ bao lần,
Làm cây thay lá, làm gần thành xa.
Anh như mây phía chân ngàn,
Em như chiếc lá nhỡ nhàng sơn khê.
Tháng mười trời vẫn xanh ghê,
Chỉ lòng người cũ tái tê cuối chiều.
Nếu mai gặp giữa phố nhiều,
Xin đừng nhắc chuyện đã yêu một thời.
PHÙ SA MỘT MỐI TÌNH XƯA
Tg: Hoàng Thanh
Phù sa đỏ phía thượng nguồn,
Như màu ký ức vẫn còn trong tim.
Chiều buông mặt nước im lìm,
Chạm vai áo cũ, nỗi niềm lại đau.
Người xưa giờ ở nơi đâu,
Mà hôm nay bỗng bạc đầu nhớ thương.
Tóc em bay cuối con đường,
Lá vàng nghiêng xuống theo dòng em đi.
Em về phía ấy làm chi,
Để tôi đứng lại bên ghì hoàng hôn.
Sông trôi chẳng biết vui buồn,
Mà sao bến cũ như hồn mất nhau.
Con đò ngủ dưới chân cầu,
Quên mùa nước nổi, quên câu hẹn thề.
Khói rơm mỏng phía triền đê,
Chạm vào mái cũ rồi về cùng sương.
Tôi đi lại một con đường,
Ngõ xưa hoa vẫn còn vương trước nhà.
Chỉ người năm cũ đã xa,
Không còn trở lại hiên nhà chiều mưa.
Rêu xanh phủ bậc thềm xưa,
Mà hơi tay cũ như vừa đâu đây.
Có chiều gió xuống hàng cây,
Nghe trong lá động những ngày yêu nhau.
Lời thương chưa kịp trao nhau,
Đã theo mây trắng qua cầu gió bay.
Tưởng thời gian đổi tháng ngày,
Tưởng lòng thôi nhớ bóng ai cuối trời.
Nào ngờ đứng giữa dòng đời,
Nghe con nước chảy, nhớ người năm xưa.
Phù sa vẫn đỏ trong mưa,
Như tình tôi vẫn chưa vừa lãng quên.
Nỗi đau nằm lại không tên,
Càng qua năm tháng càng bền nhớ mong.
Đêm Hà Nội sáng bên sông,
Muôn ô cửa nhỏ chờ mong một người.
Tôi đi giữa phố đông vui,
Mà hồn vẫn đứng bên trời quê xa.
NỖI NHỚ HÀ NỘI
Tg: Hoàng Thanh
Chỉ một lần qua Hà Nội,
mà lòng nhớ
như đã sống ở nơi này
từ một đời rất cũ.
Hồ Gươm chiều lặng gió,
hàng cây nghiêng xuống phố,
tiếng chuông xa
đi qua những mái nhà.
Giữa một thành phố khác,
chợt nghe mùi hoa sữa,
tôi biết
mình đang nhớ Hà Nội.
Có một dòng sông
đi qua mùa lá rụng,
phù sa đỏ
như một nỗi đau cũ
chưa kịp nguôi.
Em đã đi
về phía hoàng hôn,
để tôi đứng lại
bên bến vắng,
nhìn con đò
nằm quên mùa nước nổi.
Tôi trở về,
ngõ xưa vẫn đầy hoa,
chỉ bước chân năm ấy
không còn trở lại.
Đêm Hà Nội
sáng lên từng ô cửa.
Tôi đi giữa phố,
mà lòng còn ở lại
bên một dòng sông
và một người
không thể gọi tên.
SÁNG THÁNG SÁU
Thơ Hoàng Thanh
Sớm mai nắng rót hiên nhà,
Im lặng khẽ gọi người xa trong lòng.
Khoảng trống ngồi giữa mênh mông,
Nghe từng chiếc lá qua dòng gió nghiêng.
Ô cửa sáng suốt ngày đêm,
Mời bao ánh mắt ngủ quên với mình.
Bao người lạc giữa màn hình,
Quên rằng một chút lặng thinh cũng vàng.
Ngày xưa chỉ đợi một hàng
Tin ai rất ngắn cũng mang nắng về.
Một lời chưa kịp hẹn thề,
Đã thành nỗi nhớ đi về tháng năm.
Bây giờ ngón tay âm thầm,
Lướt qua trăm cuộc tri âm không người.
Cơn khát chẳng đổi trong đời,
Chỉ thay khuôn mặt, thay lời gọi tên.
Tưởng gần mà hóa xa thêm,
Mỗi lần màn sáng, mỗi đêm lòng buồn.
MÙA ĐI CHẬM
Hoàng Thanh
Cơn khát nào có đổi đâu,
Chỉ thay bến nước, nhịp cầu sang ngang.
Người qua một chuyến đò ngang,
Để bờ cỏ cũ úa vàng gió thu.
Cà phê còn ấm sương mù,
Khói bay mỏng tựa lời ru quên lời.
Ngoài kia nắng rót đầy trời,
Vàng trên mái rạ, vàng nơi cánh đồng.
Có người khuất cuối triền sông,
Áo ai còn mắc giữa đồng cỏ may.
Em ngồi hong một bàn tay,
Nghe mùa đi chậm qua hàng cau thưa.
Khói chiều nghiêng phía mái xưa,
Con chim gọi bạn giữa mùa lúa bông.
Bến không còn chuyến đò mong,
Chỉ còn con nước xuôi dòng lặng im.
Hoa cau rơi trắng ngoài thềm,
Hương bay rất nhẹ qua miền gió đưa.
Hiên nhà còn một tiếng mưa,
Rơi trên tàu lá như chưa ướt nền.
BÌNH MINH SAU NHỮNG DẤU CHÂN
Tg: Hoàng Thanh
Buổi sáng mở cánh cửa bằng hương hồng,
một cánh hoa rất nhỏ
làm cả khoảng trời dịu lại.
Bầy bướm
đọc những trang đầu tiên của ánh sáng,
không biết dưới lớp đất mềm
vẫn còn ký ức của bom đạn
đang ngủ yên.
Cỏ xanh
không kể lại những mùa người ngã xuống,
chỉ lặng lẽ nâng từng giọt sương
như nâng một cái tên
đã hóa thành đất nước.
Mặt trời đi lên,
không phải từ phía chân trời,
mà từ những con đường
đã từng có người lặng lẽ bước đi,
mang theo khát vọng
lớn hơn chính đời mình.
Có những chuyến đi
không tìm bến cảng,
mà tìm một ngày
trẻ con được lớn lên
không biết tiếng còi báo động,
không học cách phân biệt
màu khói với màu mây.
Cánh đồng hôm nay
rộng đến nỗi
gió có thể đi qua
không vướng hàng rào hận thù.
Sau cơn mưa,
cầu vồng bắc ngang bầu trời
như chiếc cầu nối
giữa những mất mát
và điều còn lại.
Hoa nở.
Không phải chỉ vì mùa xuân.
Hoa nở
là khi một dân tộc
đi hết con đường tìm ánh sáng,
để mỗi bình minh
không còn bắt đầu bằng tiếng súng,
mà bằng tiếng chim
và tiếng trẻ cười.
Có lẽ,
bài thơ đẹp nhất về hòa bình
không nằm trên trang giấy.
Nó đang lớn lên
trong mỗi cánh đồng lúa chín,
trong bàn tay người gieo hạt,
trong những mái nhà sáng đèn,
và trong khoảng lặng
khi con người biết nhìn nhau
không còn như kẻ đối đầu,
mà như những người
cùng đi dưới một bầu trời.
Ở cuối con đường ấy,
buổi sáng vẫn rất mát lành.
Một cánh hồng rung nhẹ trong gió.
Như thể
đất nước vừa đi qua một giấc mơ rất dài,
để thức dậy
bằng hai tiếng bình yên.

Gửi bình luận của bạn