MÙA HOA LOA KÈN BÊN SÔNG

MÙA HOA LOA KÈN BÊN SÔNG

Ngày đăng: 13-08-2026

54 lượt xem

MÙA HOA LOA KÈN BÊN SÔNG
 
Hoàng Thanh
 
Tháng Tư năm ấy, Hà Nội dịu dàng đến lạ.
Sau những ngày mưa phùn kéo dài, nắng bắt đầu hong khô những mái ngói cũ. Trên các con phố, những gánh hoa loa kèn từ ngoại thành trở về, trắng muốt trong buổi sớm. Những bông hoa thanh mảnh, khép nép nép bên nhau, mang theo mùi hương mộc mạc của đất đai và làng quê.
Minh gặp Lan vào một buổi sáng như thế.
Khi ấy, Minh là sinh viên năm thứ ba Trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Anh học ngành cơ khí, ngày ngày quen với những bản vẽ kỹ thuật, những con số, bánh răng và máy móc. Cuộc sống của Minh diễn ra giữa giảng đường, thư viện Tạ Quang Bửu, căn phòng trọ nhỏ trong ngõ Trần Đại Nghĩa và những bữa cơm sinh viên giản dị đến mức nhiều hôm chỉ có rau muống luộc với vài miếng đậu phụ.
Lan là sinh viên Trường Đại học Luật Hà Nội.
Cô nổi tiếng trong trường không chỉ vì học giỏi mà còn bởi vẻ đẹp dịu dàng, thanh nhã. Năm thứ hai đại học, Lan giành danh hiệu hoa khôi trong cuộc thi sinh viên thanh lịch. Từ đó, đi qua sân trường, cô thường nhận được những ánh mắt dõi theo.
Nhưng Lan không kiêu kỳ.
Cô vẫn đi chiếc xe đạp màu xanh cũ, vẫn ngồi ăn bánh mì cùng bạn trước cổng trường, vẫn thường mua một bó hoa nhỏ mang về căn phòng ký túc xá. Cô thích nhất là hoa loa kèn, bởi đó là loài hoa gợi cô nhớ đến những buổi sáng tháng Tư nơi quê nhà, bên dòng sông Luộc.
Minh gặp Lan trước cổng Trường Đại học Luật.
Hôm ấy, anh được một người bạn nhờ mang tài liệu sang. Khi đi ngang qua gánh hoa bên vỉa hè, chiếc xe đạp của một cô gái bất ngờ va phải ổ gà. Bó loa kèn đặt trong giỏ xe rơi xuống đường. Những bông hoa trắng lăn trên mặt phố, cánh hoa dính bụi.
Minh dựng xe, cúi xuống nhặt giúp.
– Hoa của bạn đây.
Cô gái nhận lại bó hoa, khẽ mỉm cười:
– Cảm ơn bạn. May mà chưa bị xe cán qua.
Minh nhìn cô rồi bỗng lúng túng.
Anh từng nghe người bạn nhắc đến hoa khôi Trường Luật, nhưng không nghĩ cô gái đang đứng trước mình lại chính là người ấy. Lan mặc chiếc áo sơ mi trắng, mái tóc dài buộc hờ sau gáy. Không phấn son cầu kỳ, cô vẫn có nét rạng rỡ khiến buổi sáng tháng Tư như trong trẻo hơn.
Minh chỉ vào một bông hoa bị gãy:
– Bông này chắc không cứu được nữa.
Lan cầm bông hoa lên, phủi nhẹ lớp bụi trên cánh:
– Gãy cành thôi, hoa vẫn còn thơm mà.
Câu nói ấy khiến Minh nhớ mãi.
Sau này, khi đã trải qua biết bao đổi thay, anh vẫn thường nghĩ có lẽ tình yêu của họ cũng giống bông loa kèn hôm ấy. Dù có lúc gãy khỏi cành, hương thơm của nó vẫn ở lại trong ký ức con người.
Lan cúi xuống sửa lại bó hoa rồi hỏi:
– Bạn học trường nào?
– Bách khoa.
– Thảo nào trông nghiêm túc thế.
– Sinh viên Bách khoa đều nghiêm túc à?
Lan bật cười:
– Không biết. Nhưng các bạn thường nhìn mọi thứ như sắp tháo ra xem bên trong có những bộ phận gì.
Minh cũng cười.
Họ chia tay nhau trước cổng trường. Lan ôm bó loa kèn bước vào trong, còn Minh đạp xe trở lại phố Đại Cồ Việt.
Anh nghĩ cuộc gặp ấy rồi sẽ trôi qua như một buổi sáng bình thường.
Nhưng buổi chiều, khi mở cuốn tài liệu mượn của người bạn, Minh thấy bên trong có một tấm thẻ thư viện mang tên Nguyễn Hoài Lan.
Anh đem tấm thẻ trở lại Trường Luật.
Lan đứng đợi anh dưới hàng cây bằng lăng chưa kịp nở hoa.
– Mình cứ nghĩ đã làm mất rồi.
– Có lẽ nó rơi lúc bạn làm đổ hoa.
– Cảm ơn bạn lần thứ hai.
Minh lấy hết can đảm hỏi:
– Vậy lần thứ ba, bạn có thể mời mình một cốc trà đá được không?
Lan nhìn anh, đôi mắt thoáng ngạc nhiên rồi mỉm cười:
– Người trả lại đồ mà còn đòi được mời à?
– Sinh viên Bách khoa làm gì cũng phải tính chi phí.
Buổi chiều ấy, họ ngồi bên quán nước nhỏ gần cổng trường. Hai cốc trà đá đặt trên chiếc bàn gỗ thấp. Ngoài đường, xe cộ nối nhau đi qua. Hà Nội ồn ào nhưng giữa họ lại có một khoảng bình yên rất lạ.
Lan kể quê cô ở một làng nhỏ thuộc vùng đồng bằng Bắc Bộ, nơi có dòng sông Luộc chảy qua.
Nhà cô nằm cách bờ sông không xa. Trước sân có một cây cau già, sau vườn là mấy luống hoa mẹ trồng. Mỗi tháng Tư, loa kèn nở trắng một khoảng vườn. Mẹ cô thường cắt hoa mang ra chợ huyện bán, để dành tiền mua sách cho con.
– Vì thế bạn thích hoa loa kèn?
– Không chỉ thích. Mỗi lần nhìn thấy hoa, mình lại thấy như đang đứng ở sân nhà.
Minh im lặng nghe.
Anh sinh ra ở một miền quê trung du, nơi không có dòng sông rộng và những bãi phù sa. Tuổi thơ của anh là những đồi chè, những con đường đất đỏ và tiếng máy tuốt lúa vọng ra từ hợp tác xã. Bố mất sớm, mẹ một mình nuôi ba anh em ăn học.
Minh thi vào Bách khoa với mong muốn sau này trở thành kỹ sư, có một công việc ổn định để đỡ đần mẹ.
Lan hỏi:
– Sau khi tốt nghiệp, bạn muốn ở lại Hà Nội à?
– Mình chưa biết. Có việc ở đâu thì đi đó.
– Kỹ sư có thể đi rất xa nhỉ?
– Luật sư cũng vậy.
Lan nhìn dòng người trên phố:
– Nhưng mình lại muốn trở về quê. Mình muốn làm việc gì đó để người dân ở quê hiểu luật, bớt chịu thiệt thòi.
Minh nhìn cô gái đang ngồi trước mặt.
Anh chợt nhận ra phía sau vẻ đẹp được mọi người ngưỡng mộ là một tâm hồn rất đỗi bình dị. Lan không mơ đến ánh đèn sân khấu, cũng không say mê những lời tán tụng. Điều cô mong muốn chỉ là một ngày nào đó được trở về nơi mình đã lớn lên, sống bên cha mẹ và làm những điều có ích.
Từ hôm ấy, Minh và Lan thường gặp nhau.
Minh đạp xe từ Bách khoa sang Trường Luật. Có hôm hai người ngồi học trong thư viện, có hôm đi bộ quanh hồ Thiền Quang, có hôm chỉ mua hai chiếc bánh mì rồi ngồi trên ghế đá nói đủ chuyện trên đời.
Lan giúp Minh hiểu những điều tưởng như khô khan của pháp luật. Minh lại giúp Lan sửa chiếc đèn bàn, chiếc quạt điện và cả chiếc xe đạp thường xuyên tuột xích.
Lan đùa:
– Sau này nhà mình có đồ gì hỏng cũng không sợ.
Minh nghe hai chữ “nhà mình”, trái tim bỗng đập nhanh.
Anh cúi xuống vặn lại con ốc, giả vờ không nghe thấy. Nhưng suốt buổi chiều hôm ấy, nụ cười cứ ở mãi trên môi.
Tình yêu đến với họ tự nhiên như cơn gió tháng Tư đi qua một vườn hoa.
Không ai nói lời yêu trước.
Chỉ là một ngày, Lan bị sốt, Minh đội mưa đi mua thuốc rồi đứng đợi hàng giờ dưới cổng ký túc xá. Một lần khác, Minh thức trắng mấy đêm làm đồ án, Lan mang sang cho anh hộp cơm có cá kho và rau luộc, bảo rằng mẹ cô từ quê gửi lên.
Có những quan tâm rất nhỏ nhưng đủ làm hai người nhận ra rằng mình đã trở thành một phần trong cuộc sống của nhau.
Cuối tháng Tư, Lan mời Minh về quê.
– Hoa loa kèn sắp tàn rồi. Bạn không về lúc này thì phải đợi đến năm sau.
Minh theo Lan trên chuyến xe khách rời Hà Nội.
Qua những ô cửa kính, thành phố lùi dần phía sau. Hai bên đường, những cánh đồng lúa đang thì con gái, xanh mượt đến tận chân trời. Khi xe đi qua những làng quê yên tĩnh, Lan trở nên vui vẻ khác thường. Cô chỉ cho Minh từng mái đình, ngọn tháp, con đường và những địa danh gắn với tuổi thơ mình.
Chiều xuống, họ về đến bến sông Luộc.
Dòng sông hiện ra trước mắt Minh rộng và hiền hòa. Nắng cuối ngày trải trên mặt nước một dải vàng óng. Những con thuyền chở cát đi chậm giữa dòng. Bên kia sông, khói bếp bay lên từ những xóm nhỏ ẩn sau lũy tre.
Lan đứng bên bờ, gió thổi mái tóc cô bay nhẹ.
– Tuổi thơ mình ở đây.
Cô chỉ vào bãi cỏ ven sông:
– Hồi nhỏ, mình thường cùng lũ bạn chăn trâu, hái cỏ, bắt cào cào. Mùa nước lên, mẹ cấm không cho ra bờ nhưng mình vẫn trốn đi.
– Một hoa khôi cũng từng chăn trâu à?
Lan quay sang lườm anh:
– Hoa khôi cũng là người quê chứ.
Minh cười:
– Mình thích người quê.
Lan đỏ mặt, bước nhanh về phía trước.
Nhà Lan là căn nhà năm gian lợp ngói cũ, nép dưới bóng cau. Cha cô là giáo viên nghỉ hưu, còn mẹ quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Trong vườn, những luống hoa loa kèn đang vào cuối vụ. Nhiều bông đã bắt đầu úa, nhưng vẫn còn những đóa trắng muốt nghiêng mình trong gió.
Mẹ Lan nhìn Minh bằng ánh mắt hiền hậu:
– Bạn học của con à?
Lan chưa kịp trả lời, Minh đã lễ phép:
– Dạ, cháu học bên Bách khoa, là bạn của Lan ạ.
Người mẹ nhìn con gái, mỉm cười như đã hiểu.
Buổi tối, cả nhà ăn cơm dưới mái hiên. Bữa cơm có cá rô kho, canh cua đồng, cà muối và đĩa rau lang luộc. Những món ăn quen thuộc khiến Minh nhớ đến mẹ mình.
Cha Lan hỏi chuyện học hành, công việc và gia đình anh. Ông không dò xét, cũng không tỏ ra nghiêm khắc. Nhưng mỗi câu hỏi đều khiến Minh hiểu rằng người cha ấy đang âm thầm nhìn xem chàng trai trước mặt có đủ chân thành để bước vào cuộc đời con gái mình hay không.
Sau bữa cơm, Lan rủ Minh ra bờ sông.
Trăng đầu tháng mỏng như một nét vẽ. Trên triền đê, gió đưa theo hương lúa non và mùi phù sa ngai ngái. Tiếng côn trùng vang lên từ những ruộng ngô ven bãi.
Hai người đi bên nhau, thật lâu không nói.
Đến một khúc sông vắng, Lan ngồi xuống thảm cỏ. Minh ngồi bên cạnh. Phía dưới, dòng nước âm thầm trôi, mang theo ánh trăng vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Lan hỏi:
– Sau này tốt nghiệp, bạn sẽ đi đâu?
– Có thể mình vào một nhà máy ở Hải Phòng hoặc Quảng Ninh. Thầy mình đang giới thiệu.
Lan im lặng.
Minh quay sang:
– Còn bạn?
– Mình có thể ở lại Hà Nội. Một văn phòng luật sư đã đề nghị mình đến thực tập rồi làm việc sau khi ra trường.
– Đó là cơ hội tốt.
– Ừ.
Gió từ mặt sông thổi lên làm tà áo Lan khẽ lay động.
Cả hai đều hiểu những con đường phía trước đang mở ra theo hai hướng khác nhau.
Tuổi trẻ thường tưởng tình yêu chỉ cần chân thành là đủ. Nhưng càng gần ngày ra trường, người ta càng nhận ra phía sau tình yêu còn có công việc, gia đình, trách nhiệm và những lựa chọn không dễ dàng.
Lan khẽ hỏi:
– Nếu chúng mình phải xa nhau thì sao?
Minh nhìn dòng sông:
– Sông Luộc rồi cũng chảy ra sông Hồng, ra biển. Những dòng nước đi xa nhưng vẫn có một nơi bắt đầu.
– Con người có giống dòng sông không?
– Mình không biết.
Anh quay sang nhìn Lan:
– Nhưng mình biết mình yêu bạn.
Lan cúi mặt.
Đó là lần đầu tiên Minh nói lời yêu.
Không có hoa, không có nến, cũng chẳng có một bản nhạc nào. Chỉ có dòng sông đêm chảy chậm, bờ cỏ xanh và ánh trăng lặng lẽ phủ lên hai người.
Lan đặt bàn tay mình vào tay anh.
– Mình cũng yêu bạn.
Minh siết nhẹ những ngón tay cô. Anh thấy lòng mình vừa hạnh phúc vừa lo âu, giống như người đứng trước một dòng sông đẹp mà không biết phía bên kia có những gì.
Mùa hè năm đó, họ trở lại Hà Nội.
Những bông loa kèn cuối cùng đã tàn. Trên các con phố, hoa phượng bắt đầu đỏ rực. Hai người bước vào năm học cuối với những đồ án, kỳ thi, hồ sơ thực tập và dự định tương lai.
Minh nhận được cơ hội làm việc tại một công ty cơ khí lớn ở Hải Phòng.
Lan được giữ lại làm việc tại một văn phòng luật có tiếng ở Hà Nội.
Khoảng cách giữa họ không quá xa, nhưng cuộc sống bắt đầu cuốn mỗi người theo một nhịp khác. Minh thường xuyên xuống nhà máy, làm việc giữa tiếng máy móc và những ca trực kéo dài. Lan bận rộn với hồ sơ, hợp đồng và những phiên tư vấn đầu tiên.
Những cuộc gặp thưa dần.
Có khi cả tháng, Minh mới về Hà Nội một lần. Anh vẫn đứng trước cổng Trường Luật cũ, nơi hai người từng gặp nhau, nhưng Lan đã không còn là cô sinh viên ôm bó hoa loa kèn năm nào.
Cô mặc áo sơ mi công sở, tay cầm tập hồ sơ, bước đi nhanh giữa dòng người.
Minh cũng không còn là chàng sinh viên có thể dành cả buổi chiều ngồi sửa xe đạp cho cô. Bàn tay anh chai hơn, gương mặt sạm đi vì những ngày theo công trình.
Tình yêu của họ không mất đi.
Nó chỉ bị đặt giữa quá nhiều lo toan.
Một tối tháng Ba, Lan nói qua điện thoại:
– Bố mẹ muốn mình về quê làm việc.
– Vì sao?
– Bố yếu rồi. Mẹ cũng không còn làm ruộng được nhiều. Ở huyện đang tuyển chuyên viên pháp lý. Mình muốn về gần nhà.
Minh im lặng.
Công việc của anh đang bước vào giai đoạn quan trọng. Công ty dự định cử anh đi đào tạo ở nước ngoài hai năm.
Lan hỏi:
– Anh nghĩ sao?
Đó là lần đầu tiên cô gọi Minh bằng “anh”.
Minh nghe lòng mình dịu lại nhưng cũng đau nhói.
– Em nên về. Bố mẹ cần em.
– Còn chúng mình?
Minh không trả lời ngay.
Ngoài cửa sổ phòng trọ, mưa xuân rơi mỏng. Hà Nội sắp bước vào mùa loa kèn, nhưng phố vẫn còn lạnh.
– Anh chưa biết.
Phía bên kia điện thoại, Lan im lặng thật lâu.
– Em hiểu rồi.
Cuộc gọi kết thúc.
Hai người xa nhau từ đêm ấy, không một lời chia tay rõ ràng.
Minh sang nước ngoài học tập rồi trở về tiếp tục công việc. Lan rời Hà Nội, về công tác tại quê nhà. Cô làm tư vấn pháp luật cho người dân, giúp những gia đình nghèo giải quyết tranh chấp đất đai, chế độ chính sách và những vấn đề mà trước đây họ không biết phải tìm đến ai.
Nhiều năm trôi qua.
Hà Nội thay đổi từng ngày. Những con đường rộng hơn, những tòa nhà cao hơn. Các gánh hoa loa kèn vẫn xuất hiện mỗi tháng Tư, nhưng mỗi lần nhìn thấy, Minh đều nhớ đến một cô gái đứng trước cổng Trường Luật, ôm bó hoa trắng bị rơi xuống mặt đường.
Anh đã có những chuyến đi xa, những công trình lớn và một vị trí mà thuở sinh viên anh từng mơ ước.
Nhưng trong lòng anh vẫn còn một khoảng lặng mang tên dòng sông Luộc.
Một tháng Tư, Minh nhận nhiệm vụ khảo sát một dự án gần quê Lan.
Sau nhiều năm, anh trở lại con đường ven sông.
Dòng Luộc vẫn chảy như ngày nào. Những bãi ngô xanh rì, những con thuyền chở cát chậm rãi đi qua. Trên triền đê, trẻ con chạy theo cánh diều, tiếng cười trong veo rơi xuống mặt nước.
Minh dừng xe trước căn nhà năm gian cũ.
Cây cau vẫn đứng bên sân, nhưng mái ngói đã phủ nhiều rêu hơn. Trong vườn, hoa loa kèn nở trắng.
Lan đang cúi người cắt hoa.
Nghe tiếng động, cô ngẩng lên.
Thời gian đã làm gương mặt cô đằm hơn. Mái tóc không còn dài như trước, nhưng đôi mắt vẫn trong trẻo và bình thản.
Hai người đứng nhìn nhau qua hàng hoa trắng.
Rất lâu, Minh mới lên tiếng:
– Hoa năm nay đẹp quá.
Lan mỉm cười:
– Năm nào hoa cũng đẹp. Chỉ có người ngắm hoa là thay đổi.
Minh bước vào vườn.
– Em có khỏe không?
– Em khỏe. Còn anh?
– Anh cũng vậy.
Câu chuyện của họ bắt đầu bằng những lời bình thường như thế.
Lan pha trà, mời anh ngồi dưới mái hiên. Cha cô đã mất hai năm trước. Mẹ tuổi cao, thường đau yếu. Lan vẫn sống trong ngôi nhà ấy, ngày ngày đi làm rồi trở về chăm mẹ và khu vườn.
Minh nhìn bàn tay cô. Trên ngón áp út không có chiếc nhẫn nào.
Lan cũng nhận ra ánh mắt ấy nhưng không nói.
Buổi chiều, họ cùng đi ra bờ sông.
Con đường trên đê vẫn còn đó, chỉ rộng và phẳng hơn xưa. Gió tháng Tư thổi qua cánh đồng, mang theo hương loa kèn từ khu vườn sau nhà.
Đến chỗ hai người từng ngồi năm nào, Lan dừng lại.
– Anh còn nhớ không?
– Anh chưa từng quên.
Lan nhìn xuống dòng sông:
– Hồi ấy chúng mình cứ nghĩ phải lựa chọn giữa tình yêu và tương lai.
– Có lẽ vì chúng mình còn trẻ.
– Không. Vì lúc đó cả hai đều sợ người kia phải hy sinh.
Minh im lặng.
Đúng là họ đã yêu nhau bằng niềm kiêu hãnh của tuổi trẻ. Không ai muốn giữ người kia lại. Không ai đủ can đảm nói rằng mình cần người kia đến thế nào. Họ tưởng sự im lặng là cao thượng, nhưng chính sự im lặng đã đưa mỗi người đi xa khỏi cuộc đời của người còn lại.
– Lan này.
– Em nghe.
– Anh đã đi rất nhiều nơi. Nhưng mỗi tháng Tư, anh vẫn nhớ con đường này.
Lan khẽ cười:
– Anh nhớ dòng sông hay nhớ hoa loa kèn?
Minh nhìn cô:
– Anh nhớ người con gái đã nói rằng hoa gãy cành vẫn còn thơm.
Mắt Lan chợt đỏ.
Dòng sông phía dưới vẫn lặng lẽ chảy. Một con thuyền nhỏ đi qua, để lại phía sau những vòng sóng lan rộng rồi tan dần vào mặt nước.
Minh nắm lấy bàn tay Lan.
Lần này, cô không rút lại.
Không còn là đôi tay của hai sinh viên tuổi đôi mươi, bàn tay họ đã mang dấu vết của thời gian, công việc và những năm tháng sống xa nhau. Nhưng khi những ngón tay chạm vào nhau, họ vẫn nhận ra hơi ấm quen thuộc của buổi tối bên dòng sông năm ấy.
– Anh không biết chúng mình còn kịp không – Minh nói.
Lan nhìn vườn hoa trắng thấp thoáng sau lũy tre:
– Hoa loa kèn chỉ nở một mùa, nhưng năm sau hoa lại trở về.
– Còn tình yêu?
– Tình yêu thật sự có khi đi rất xa. Nhưng nếu vẫn nhớ đường, nó sẽ biết cách quay về.
Chiều xuống chậm trên sông Luộc.
Nắng nghiêng qua bãi phù sa, trải lên mặt nước một màu vàng dịu. Từ trong làng, tiếng chuông nhà thờ ngân lên. Những cánh cò trắng bay qua dòng sông, chậm rãi trở về nơi có những mái nhà đang lên khói.
Minh và Lan đứng bên nhau trên triền đê.
Sau bao nhiêu năm, họ không còn nói về những con đường phải lựa chọn. Bởi giờ đây, họ hiểu rằng tình yêu không phải lúc nào cũng buộc một người từ bỏ cuộc đời mình để đi theo người khác.
Đôi khi, tình yêu chỉ cần hai người đủ can đảm cùng tìm một con đường.
Tháng Tư năm sau, trong căn nhà nhỏ bên sông Luộc, một lễ cưới giản dị được tổ chức.
Không có sân khấu lớn, không có ánh đèn rực rỡ. Sân nhà chỉ được trang trí bằng những bình hoa loa kèn trắng do chính tay Lan và mẹ cắt từ vườn.
Những người bạn cũ từ Bách khoa và Trường Luật trở về. Họ nhắc lại câu chuyện về chàng sinh viên kỹ thuật vụng về từng lấy cớ trả thẻ thư viện để làm quen với cô hoa khôi.
Lan mặc chiếc áo dài trắng.
Minh đứng bên cô, mái tóc đã điểm vài sợi bạc. Anh cầm một bông loa kèn, khẽ nói:
– Bông hoa đầu tiên của chúng mình từng bị gãy.
Lan nhìn anh, mỉm cười:
– Nhưng hương thơm vẫn còn.
Ngoài kia, dòng sông Luộc vẫn miệt mài chảy qua những mùa mưa nắng, mang theo phù sa bồi đắp đôi bờ.
Trên mặt sông, nắng tháng Tư lung linh như những cánh hoa trắng.
Có những mối tình phải đi qua cả một quãng đời mới hiểu được nơi mình thuộc về. Có những người phải xa nhau rất lâu mới biết rằng trong sâu thẳm, trái tim chưa từng rời khỏi bến cũ.
Và cũng có những mùa hoa, tưởng đã đi qua mãi mãi, nhưng chỉ cần một người còn nhớ, một người còn đợi, hoa sẽ lại nở trắng bên dòng sông xưa. 

 

 
CÔNG TY CP TV ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG
ĐT: (08) 35146426 - (028) 22142126  – Fax: (028) 39118579 - Hotline: 0903 649 782
Địa chỉ trụ sở chính: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định. TP.HCM 
Địa chỉ văn phòng đại diện: Chung cư B1- Số 2 Đường Trường Sa, Phường Gia Định. TP.HCM

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha