ĐIỀU KHÔNG THỂ GỌI TÊN

ĐIỀU KHÔNG THỂ GỌI TÊN

Ngày đăng: 13-08-2026

36 lượt xem

EM QUA BẾN CŨ
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Tôi còn nhớ buổi chiều xưa,
Em qua lối nhỏ, thu vừa sang ngang.
Bờ tre nghiêng bóng dịu dàng,
Chuông chùa ngân vọng bên ngàn khói sương.

 

Mắt em trong tựa quê hương,
Một lần gặp gỡ vấn vương một đời.
Tưởng lòng đã lặng như vơi,
Bỗng em trở lại như trời tháng Giêng.

 

Tim tôi chợt hóa bình yên,
Thương bờ tre cũ, thương miền ca dao.
Em như một giấc chiêm bao,
Qua rồi còn mãi ngọt ngào trong tim.

 

 

ĐIỀU KHÔNG THỂ GỌI TÊN
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Tháng Sáu về, phượng đỏ bên sông,
Tiếng ve cũ ngân trong chiều thương nhớ.
Em đến nhẹ như mây qua ngõ nhỏ,
Chạm tim rồi lặng lẽ hóa mênh mang.

 

Tưởng sau bao lỡ dở thời gian,
Trái tim đã bình yên cùng năm tháng.
Vậy mà một ánh nhìn rất khẽ,
Cũng làm lòng dậy sóng giữa chiều xanh.

 

Phượng vẫn đỏ, ve còn tha thiết,
Tháng Sáu đi qua tận đáy tâm hồn.
Có những điều không cần gọi tên,
Vẫn theo ta suốt một đời thương nhớ.

 

 

 

 

NGƯỜI ĐI QUA MÙA HẠ
Tác giả: Hoàng Thanh

 

Những câu thơ viết về em thuở ấy,
Theo người xuôi khuất một bến sông xa.
Ta còn lại giữa dòng đời vội vã,
Giữ một niềm thương chẳng nhạt phôi pha.

 

Sông Hồng vẫn đỏ phù sa,
Bãi mía nghiêng mình trong gió tháng Sáu.
Hương sen thoảng giữa nhịp cầu,
Như mang bóng cũ trở về cùng ta.

 

Biết người chẳng trở lại mà,
Nỗi nhớ vẫn biếc như hoa giữa mùa.
Ta nhìn con nước đẩy đưa,
Giữ riêng một khoảng hương xưa trong lòng.

 

 

THÁNG MƯỜI

Tg: Hoàng Thanh

 

Tháng mười em hẹn cùng anh,

Heo may vừa đủ mong manh lối về.

Lá vàng rơi phía triền đê,

Con sông chở một câu thề sang thu.

 

Nắng hong mái tóc sương mù,

Khói chiều bảng lảng lời ru cuối mùa.

Em về qua ngõ ngày xưa,

Nghe hàng cúc muộn như vừa nở hương.

 

Quán quen chiếc ghế dầm sương,

Mà người ngồi đó đã nhường gió thu.

Có điều chẳng thể nói ra,

Cứ theo chiếc lá la đà xuống sân.

 

Thời gian lặng lẽ bao lần,

Làm cây thay lá, làm gần thành xa.

Anh như mây phía chân ngàn,

Em như chiếc lá nhỡ nhàng sơn khê.

 

Tháng mười trời vẫn xanh ghê,

Chỉ lòng người cũ tái tê cuối chiều.

Nếu mai gặp giữa phố nhiều,

Xin đừng nhắc chuyện đã yêu một thời.

PHÙ SA MỘT MỐI TÌNH XƯA

Tg: Hoàng Thanh

 

Phù sa đỏ phía thượng nguồn,

Như màu ký ức vẫn còn trong tim.

Chiều buông mặt nước im lìm,

Chạm vai áo cũ, nỗi niềm lại đau.

 

Người xưa giờ ở nơi đâu,

Mà hôm nay bỗng bạc đầu nhớ thương.

Tóc em bay cuối con đường,

Lá vàng nghiêng xuống theo dòng em đi.

 

Em về phía ấy làm chi,

Để tôi đứng lại bên ghì hoàng hôn.

Sông trôi chẳng biết vui buồn,

Mà sao bến cũ như hồn mất nhau.

 

Con đò ngủ dưới chân cầu,

Quên mùa nước nổi, quên câu hẹn thề.

Khói rơm mỏng phía triền đê,

Chạm vào mái cũ rồi về cùng sương.

 

Tôi đi lại một con đường,

Ngõ xưa hoa vẫn còn vương trước nhà.

Chỉ người năm cũ đã xa,

Không còn trở lại hiên nhà chiều mưa.

 

Rêu xanh phủ bậc thềm xưa,

Mà hơi tay cũ như vừa đâu đây.

Có chiều gió xuống hàng cây,

Nghe trong lá động những ngày yêu nhau.

 

Lời thương chưa kịp trao nhau,

Đã theo mây trắng qua cầu gió bay.

Tưởng thời gian đổi tháng ngày,

Tưởng lòng thôi nhớ bóng ai cuối trời.

 

Nào ngờ đứng giữa dòng đời,

Nghe con nước chảy, nhớ người năm xưa.

Phù sa vẫn đỏ trong mưa,

Như tình tôi vẫn chưa vừa lãng quên.

 

Nỗi đau nằm lại không tên,

Càng qua năm tháng càng bền nhớ mong.

Đêm Hà Nội sáng bên sông,

Muôn ô cửa nhỏ chờ mong một người.

 

Tôi đi giữa phố đông vui,

Mà hồn vẫn đứng bên trời quê xa.

 

 

NỖI NHỚ HÀ NỘI

Tg: Hoàng Thanh

 

Chỉ một lần qua Hà Nội,

mà lòng nhớ

như đã sống ở nơi này

từ một đời rất cũ.

 

Hồ Gươm chiều lặng gió,

hàng cây nghiêng xuống phố,

tiếng chuông xa

đi qua những mái nhà.

 

Giữa một thành phố khác,

chợt nghe mùi hoa sữa,

tôi biết

mình đang nhớ Hà Nội.

 

Có một dòng sông

đi qua mùa lá rụng,

phù sa đỏ

như một nỗi đau cũ

chưa kịp nguôi.

 

Em đã đi

về phía hoàng hôn,

để tôi đứng lại

bên bến vắng,

nhìn con đò

nằm quên mùa nước nổi.

 

Tôi trở về,

ngõ xưa vẫn đầy hoa,

chỉ bước chân năm ấy

không còn trở lại.

 

Đêm Hà Nội

sáng lên từng ô cửa.

Tôi đi giữa phố,

mà lòng còn ở lại

bên một dòng sông

và một người

không thể gọi tên.

 

 

 

SÁNG THÁNG SÁU

Thơ Hoàng Thanh

 

Sớm mai nắng rót hiên nhà,

Im lặng khẽ gọi người xa trong lòng.

Khoảng trống ngồi giữa mênh mông,

Nghe từng chiếc lá qua dòng gió nghiêng.

 

Ô cửa sáng suốt ngày đêm,

Mời bao ánh mắt ngủ quên với mình.

Bao người lạc giữa màn hình,

Quên rằng một chút lặng thinh cũng vàng.

 

Ngày xưa chỉ đợi một hàng

Tin ai rất ngắn cũng mang nắng về.

Một lời chưa kịp hẹn thề,

Đã thành nỗi nhớ đi về tháng năm.

 

Bây giờ ngón tay âm thầm,

Lướt qua trăm cuộc tri âm không người.

Cơn khát chẳng đổi trong đời,

Chỉ thay khuôn mặt, thay lời gọi tên.

 

Tưởng gần mà hóa xa thêm,

Mỗi lần màn sáng, mỗi đêm lòng buồn.

 

 

 

MÙA ĐI CHẬM

Hoàng Thanh

 

Cơn khát nào có đổi đâu,

Chỉ thay bến nước, nhịp cầu sang ngang.

Người qua một chuyến đò ngang,

Để bờ cỏ cũ úa vàng gió thu.

 

Cà phê còn ấm sương mù,

Khói bay mỏng tựa lời ru quên lời.

Ngoài kia nắng rót đầy trời,

Vàng trên mái rạ, vàng nơi cánh đồng.

 

Có người khuất cuối triền sông,

Áo ai còn mắc giữa đồng cỏ may.

Em ngồi hong một bàn tay,

Nghe mùa đi chậm qua hàng cau thưa.

 

Khói chiều nghiêng phía mái xưa,

Con chim gọi bạn giữa mùa lúa bông.

Bến không còn chuyến đò mong,

Chỉ còn con nước xuôi dòng lặng im.

 

Hoa cau rơi trắng ngoài thềm,

Hương bay rất nhẹ qua miền gió đưa.

Hiên nhà còn một tiếng mưa,

Rơi trên tàu lá như chưa ướt nền.

 

 

BÌNH MINH SAU NHỮNG DẤU CHÂN

Tg: Hoàng Thanh

 

Buổi sáng mở cánh cửa bằng hương hồng,

một cánh hoa rất nhỏ

làm cả khoảng trời dịu lại.

Bầy bướm

đọc những trang đầu tiên của ánh sáng,

không biết dưới lớp đất mềm

vẫn còn ký ức của bom đạn

đang ngủ yên.

 

Cỏ xanh

không kể lại những mùa người ngã xuống,

chỉ lặng lẽ nâng từng giọt sương

như nâng một cái tên

đã hóa thành đất nước.

 

Mặt trời đi lên,

không phải từ phía chân trời,

mà từ những con đường

đã từng có người lặng lẽ bước đi,

mang theo khát vọng

lớn hơn chính đời mình.

 

Có những chuyến đi

không tìm bến cảng,

mà tìm một ngày

trẻ con được lớn lên

không biết tiếng còi báo động,

không học cách phân biệt

màu khói với màu mây.

 

Cánh đồng hôm nay

rộng đến nỗi

gió có thể đi qua

không vướng hàng rào hận thù.

Sau cơn mưa,

cầu vồng bắc ngang bầu trời

như chiếc cầu nối

giữa những mất mát

và điều còn lại.

 

Hoa nở.

Không phải chỉ vì mùa xuân.

Hoa nở

là khi một dân tộc

đi hết con đường tìm ánh sáng,

để mỗi bình minh

không còn bắt đầu bằng tiếng súng,

mà bằng tiếng chim

và tiếng trẻ cười.

Có lẽ,

bài thơ đẹp nhất về hòa bình

không nằm trên trang giấy.

 

Nó đang lớn lên

trong mỗi cánh đồng lúa chín,

trong bàn tay người gieo hạt,

trong những mái nhà sáng đèn,

và trong khoảng lặng

khi con người biết nhìn nhau

không còn như kẻ đối đầu,

mà như những người

cùng đi dưới một bầu trời.

 

Ở cuối con đường ấy,

buổi sáng vẫn rất mát lành.

Một cánh hồng rung nhẹ trong gió.

Như thể

đất nước vừa đi qua một giấc mơ rất dài,

để thức dậy

bằng hai tiếng bình yên.

 

 

DÒNG SÔNG CŨ

Tg: Hoàng Thanh

 

Dòng sông chảy giữa chiều thu,

Phù sa đỏ nặng lời ru năm nào.

Người đi khuất nẻo chiêm bao,

Mình tôi đứng lại bên màu hoàng hôn.

 

Bến xưa buồn tiếng sáo thôn,

Con đò nằm đợi, nước còn nhớ ai.

Tưởng thời gian đã phôi phai,

Nào hay nỗi nhớ vẫn đầy phù sa.

 

Mai này em có đi qua,

Xin đừng hỏi kẻ phương xa đợi gì.

Có tình chẳng nói câu chi,

Mà theo dòng nước mãi đi một đời

 

 

 

 

CÔ GÁI CHĂN TRÂU

Tg: Hoàng Thanh

 

Có một dòng sông đi qua mùa thu,

Phù sa đỏ như một thời còn nhớ.

Bên đồng quê cô gái cầm dây nhỏ

Dắt trâu về trong bảng lảng hoàng hôn.

 

Tôi nhìn em, chợt nhớ một người thương,

Cũng áo ngắn, cũng nụ cười rất nhẹ.

Và đã bước về một miền xa khuất,

Để riêng tôi đứng lại phía dòng sông.

 

Khói rơm chiều bay mỏng cuối cánh đồng,

Tiếng sáo nhỏ chạm vào miền ký ức.

Tưởng năm tháng đã làm lòng yên lặng,

Mà nỗi buồn vẫn đỏ sắc phù sa.

 

Nếu mai này em trở lại quê nhà,

Xin đừng hỏi vì sao tôi còn đợi.

Có những mối tình không cần lên tiếng,

Vẫn âm thầm như nước chảy qua sông.

 

 

 

PHÙ SA MỘT MỐI TÌNH XƯA

Tg: Hoàng Thanh

 

Phù sa đỏ phía thượng nguồn,

Như màu ký ức vẫn còn trong tim.

Chiều buông mặt nước im lìm,

Chạm vai áo cũ, nỗi niềm lại đau.

 

Người xưa giờ ở nơi đâu,

Mà hôm nay bỗng bạc đầu nhớ thương.

Tóc em bay cuối con đường,

Lá vàng nghiêng xuống theo dòng em đi.

 

Em về phía ấy làm chi,

Để tôi đứng lại lở thì hoàng hôn.

Sông trôi chẳng biết vui buồn,

Mà sao bến cũ như hồn mất nhau.

 

Con đò ngủ dưới chân cầu,

Quên mùa nước nổi, quên câu hẹn thề.

Khói rơm mỏng phía triền đê,

Chạm vào mái cũ rồi về cùng sương.

 

Tôi đi lại một con đường,

Ngõ xưa hoa vẫn còn vương trước nhà.

Chỉ người năm cũ đã xa,

Không còn trở lại hiên nhà chiều mưa.

 

Rêu xanh phủ bậc thềm xưa,

Mà hơi tay cũ như vừa đâu đây.

Có chiều gió xuống hàng cây,

Nghe trong lá động những ngày yêu nhau.

 

Lời thương chưa kịp trao nhau,

Đã theo mây trắng qua cầu gió bay.

Tưởng thời gian đổi tháng ngày,

Tưởng lòng thôi nhớ bóng ai cuối trời.

 

Nào ngờ đứng giữa dòng đời,

Nghe con nước chảy, nhớ người năm xưa.

Phù sa vẫn đỏ trong mưa,

Như tình tôi vẫn chưa chừa lãng quên.

 

Nỗi đau nằm lại không tên,

Càng qua năm tháng càng bền nhớ mong.

Đêm Hà Nội sáng bên sông,

Muôn ô cửa nhỏ chờ mong một người.

 

Tôi đi giữa phố đông vui,

Mà hồn vẫn đứng bên trời quê xa.

 

 

SÁNG THÁNG SÁU

Tg:  Hoàng Thanh

 

Sớm mai nắng rót hiên nhà,

Im lặng khẽ gọi người xa trong lòng.

Khoảng trống ngồi giữa mênh mông,

Nghe từng chiếc lá qua dòng gió nghiêng.

 

Ô cửa sáng suốt ngày đêm,

Mời bao ánh mắt ngủ quên với mình.

Bao người lạc giữa màn hình,

Quên rằng một chút lặng thinh cũng vàng.

 

Ngày xưa chỉ đợi một hàng

Tin ai rất ngắn cũng mang nắng về.

Một lời chưa kịp hẹn thề,

Đã thành nỗi nhớ đi về tháng năm.

 

Bây giờ ngón tay âm thầm,

Lướt qua trăm cuộc tri âm không người.

Cơn khát chẳng đổi trong đời,

Chỉ thay khuôn mặt, thay lời gọi tên.

 

Tưởng gần mà hóa xa thêm,

Mỗi lần màn sáng, mỗi đêm lòng buồn.

 

 

 

MÙA ĐI CHẬM

Tg: Hoàng Thanh

 

Cơn khát nào có đổi đâu,

Chỉ thay bến nước, nhịp cầu sang ngang.

Người qua một chuyến đò ngang,

Để bờ cỏ cũ úa vàng gió thu.

 

Cà phê còn ấm sương mù,

Khói bay mỏng tựa lời ru quên lời.

Ngoài kia nắng rót đầy trời,

Vàng trên mái rạ, vàng nơi cánh đồng.

 

Có người khuất cuối triền sông,

Áo ai còn mắc giữa đồng cỏ may.

Em ngồi hong một bàn tay,

Nghe mùa đi chậm qua hàng cau thưa.

 

Khói chiều nghiêng phía mái xưa,

Con chim gọi bạn giữa mùa lúa bông.

Bến không còn chuyến đò mong,

Chỉ còn con nước xuôi dòng lặng im.

 

Hoa cau rơi trắng ngoài thềm,

Hương bay rất nhẹ qua miền gió đưa.

Hiên nhà còn một tiếng mưa,

Rơi trên tàu lá như chưa ướt nền.

 

 

 

THÁNG TÁM
Tg: Hoàng Thanh

Tháng Tám chạm ngõ heo may
Hương ngâu rơi xuống bàn tay cuối chiều
Ngõ quê hun hút liêu xiêu
Mái rêu giữ lại bao điều đã xa.

Ngày xưa mình trẻ như hoa
Tưởng đời rộng lắm, tưởng nhà rất lâu
Đến khi tóc đã phai màu
Mới hay quý nhất là câu đợi chờ.

Cốm non gói một mùa thu
Trăng non gói chút lời ru mẹ hiền
Người đi qua mấy truân chuyên
Cuối cùng chỉ muốn bình yên trở về.

Tháng Tám gió lạnh chân đê
Ai còn đứng đợi bên hè, còn thương
Đời người ngắn tựa con đường
Đi xa mới biết quê hương là nhà.

Mai rồi tháng Tám đi qua
Hương ngâu còn đó, người xa mất rồi
Chỉ mong giữa một kiếp người
Còn ai để nhớ, còn nơi để về.

 

GIỮA MÙA THU

Tg: Hoàng Thanh
 

Đi ngang chẳng dám nhìn lâu,

Mà nghe tim nhói một màu nhớ thương.

Duyên còn, phận đã đôi đường,

Nên câu hẹn ước cũng dường gió bay.

 

Em giấu nước mắt trong tay,

Anh mang tiếng thở dài đầy chiều rơi.

Muốn dành nhau trọn một đời,

Mà sao duyên mỏng, tình người cách xa.

 

Phố thu nắng vẫn vàng son,

Mà nơi hẹn cũ chỉ còn heo may.

Mới hôm nào vẫn đắm say,

Quay lưng một bước đã thành người dưng.

 

Có người chỉ ghé sang ngang,

Mà gieo một nỗi miên man cả đời.

Mai này qua bến cũ thôi,

Xin đừng hỏi nước một lời nhớ ai.

 

Mình xa đâu phải hết lòng,

Chỉ là số phận sang sông khác bờ.

Có người ở lại trong mơ,

Dẫu ngoài đời đã đôi bờ cách nhau.

 

 

THU VÀNG TRONG TA

Tg: Hoàng Thanh

 

Thu sang

dừng lại bên hiên nhà,

như người khách cũ

vừa trở về sau một mùa xa vắng.

Nắng khoác lên hàng cây

chiếc áo vàng dịu nhẹ,

khóm cúc bên rào

khẽ nghiêng mình trong gió.

 

Có đôi bướm nhỏ

bay quanh miền hoa nở,

chập chờn như một lời yêu

chưa kịp nói thành câu.

Ta đi giữa mùa thu

bằng những bước chân khoan thai,

mỗi phút giây bỡ ngỡ

lại hóa thành một miền say đắm.

 

Mây trôi

qua bầu trời xanh thẳm,

bềnh bồng như giấc mơ

của những ngày tuổi trẻ.

Trong dòng ký ức xa xôi,

ta bỗng nghe lòng mình thức dậy,

nghe tiếng một người

đi qua miền thương nhớ.

 

Thu vẫn vàng ngoài ngõ,

cúc vẫn nở bên thềm,

chỉ có thời gian

lặng lẽ đi qua mái tóc.

Và trong ta,

mùa thu chưa bao giờ khép lại,

bởi có những yêu thương

càng xa càng hóa dịu dàng.

 

 

 

SÔNG XUÂN

Tg: Hoàng Thanh

 

Dòng sông chảy giữa chiều xuân,

Phù sa ôm lấy đôi phần nhớ thương.

Người đi khuất nẻo quê hương,

Mình tôi đứng lại bên đường hoa bay.

 

Bến xưa khói tỏa vơi đầy,

Con đò nằm đợi những ngày có nhau.

Tưởng thời gian đã phai màu,

Nào hay nỗi nhớ càng sâu mỗi mùa.

 

Mưa xuân giăng nhẹ ven bờ,

Cỏ non xanh đến ngẩn ngơ lòng người.

Mai này em có về chơi,

Xin đừng hỏi kẻ một đời đợi ai.

 

Có tình chẳng nói thành lời,

Mà theo dòng nước đầy vơi tháng ngày.

Xuân về hoa nở trên tay,

Riêng con đò cũ còn say bóng người.

THU VỀ TRÊN LÀNG QUÊ

Tác giả: Hoàng Thanh

 

Sớm mai gió nhẹ qua thềm,

Heo may se lạnh bên rèm thu sang.

Ngoài vườn cúc nở rỡ ràng,

Hương cau ngan ngát, nắng vàng bên hiên.

 

Lao xao lá biếc đầu hiên,

Bờ tre nghiêng bóng, bình yên mái nhà.

Ao làng in bóng mây xa,

Con đò nằm đợi chiều tà bên sông.

 

Thế là hạ đã sang sông,

Tiếng ve thưa vắng, cánh đồng dịu êm.

Thu về gió thoảng bên thềm,

Tiếng mưa còn nước đọng trên mái đình.

 

Trời thu xanh thẳm thanh bình,

Cúc vàng trước ngõ lung linh nắng chiều.

Chào thu, thương biết bao nhiêu,

Thương đồng lúa chín, cánh diều trời cao.

 

Khói lam vương nhẹ bờ ao,

Tiếng chuông chùa vọng ngọt ngào chiều quê.

Thu về trên lối triền đê,

Mang theo nỗi nhớ đi về trong ta.

 

 
CÔNG TY CP TV ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG
ĐT: (08) 35146426 - (028) 22142126  – Fax: (028) 39118579 - Hotline: 0903 649 782
Địa chỉ trụ sở chính: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định. TP.HCM 
Địa chỉ văn phòng đại diện: Chung cư B1- Số 2 Đường Trường Sa, Phường Gia Định. TP.HCM

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha