HƯƠNG RƠI CUỐI MÙA
Ngày đăng: 01-07-2026
113 lượt xem
HƯƠNG RƠI CUỐI MÙA
Tg: Hoàng Thanh
Người đi qua một mùa hè,
Để dòng sông giữ lời thề bến xưa.
Phù sa còn đắp nắng mưa,
Bãi bồi lặng lẽ như vừa đợi ai.
Bãi mía xanh đến miệt mài,
Nghiêng theo gió sớm, nghiêng dài ven sông.
May mà còn lại sông Hồng,
Âm thầm ôm gió bềnh bồng tháng năm.
Ta về đứng lặng âm thầm,
Nghe con nước chảy qua trăm nỗi người.
Mây chiều khép một khoảng trời,
Bóng ai chìm khuất, hương rơi cuối mùa.
Thời gian như thể cơn mưa,
Qua rồi vẫn ướt bến bờ trong tim.
Chiều nay gió cũng lặng im,
Chỉ dòng sông chảy lặng chìm nhớ thương.
MỘT MIỀN KÝ ỨC
Tg: Hoàng Thanh
Có một ngày
tôi rời Hà Nội.
Hồ Gươm vẫn giữ nguyên màu nước cũ.
Tháp Rùa đứng lặng
như một câu thơ chưa viết hết.
Tiếng chuông chiều
rơi xuống mặt hồ.
Mặt nước khép lại.
Chỉ lòng người
còn gợn.
Sa Pa
đưa mây xuống thấp.
Những thửa ruộng bậc thang
leo mãi lên trời,
như từng nấc thời gian
được bàn tay người nông dân
xếp thành mùa vụ.
Lúa chín.
Nắng vàng.
Một tiếng khèn
đi qua sườn núi.
Tôi bỗng thấy
đất cũng biết nhớ người.
Hà Giang
nhiều đá.
Đá không nói.
Đá giữ gió.
Giữ mưa.
Giữ những dấu chân
đã mòn vào thế kỷ.
Đèo Mã Pí Lèng
vắt qua vực sâu
như một nét bút
viết lên sự can trường.
Dưới kia,
Nho Quế vẫn xanh.
Một màu xanh
không thuộc về nước.
Mà thuộc về
sự lặng im.
Bản Giốc.
Nước trắng.
Ngày trắng.
Mây trắng.
Chỉ thời gian
không trắng nổi.
Nó âm thầm
mài nhẵn mọi khuôn mặt,
để lại
một tiếng thác
không bao giờ già.
Tôi đưa tay.
Không giữ được dòng nước.
Như chưa bao giờ
giữ nổi một mùa đi qua.
Huế
đi rất chậm.
Sông Hương
đi còn chậm hơn.
Chuông Thiên Mụ
ngân qua từng lớp rêu,
chạm vào mái ngói Đại Nội,
rồi chạm
một khoảng lặng
trong lòng người.
Ở Huế,
ngay cả nỗi buồn
cũng mặc áo tím.
Đà Nẵng
mở biển.
Biển mở gió.
Gió mở bầu trời.
Những con sóng
đến rồi đi
không ngoái lại.
Chỉ bờ cát
còn giữ
hình bàn chân cũ.
Đêm xuống.
Cầu Rồng sáng.
Một con sông
đem ánh đèn
thả trôi về biển.
Hội An
thắp đèn.
Không để xua bóng tối.
Mà để quá khứ
nhìn thấy đường về.
Phố cổ
không già đi.
Chỉ rêu
mỗi năm
xanh thêm một chút.
Một chiếc hoa đăng
trôi rất chậm.
Chậm như một lời xin lỗi
đến muộn.
Thành phố Hồ Chí Minh.
Đêm
không khép mắt.
Ánh đèn
đi nhanh hơn gió.
Người đi
nhanh hơn thời gian.
Giữa ngã tư
một người bán vé số
ngồi cười.
Nụ cười ấy
làm những tòa cao ốc
bỗng thấp xuống.
Cần Thơ
thức dậy
bằng tiếng mái chèo.
Chợ nổi
không chỉ bán trái cây.
Mỗi chiếc ghe
đều chở
một giọng nói phương Nam.
Sông Hậu
mang phù sa đi.
Người miền Tây
mang phù sa
ở lại.
Đến Cà Mau.
Đất
vẫn lớn lên
từng hạt.
Rừng đước
đứng im
đỡ lấy gió biển.
Sóng Đông.
Sóng Tây.
Gặp nhau
ở mũi đất cuối cùng.
Không ai nhìn thấy
một hạt phù sa
làm nên đất nước.
Nhưng đất nước
được bồi lên
từ những điều
không ai nhìn thấy.
Đi qua
một dải non sông,
tôi không mang về
một tấm bản đồ.
Tôi mang về
tiếng chuông Hà Nội,
mùi lúa Sa Pa,
màu đá Hà Giang,
tiếng nước Bản Giốc,
chiều tím Huế,
gió Đà Nẵng,
đèn Hội An,
nhịp thở Sài Gòn,
phù sa Cần Thơ,
và vị mặn
ở cuối trời Cà Mau.
Chúng nằm yên
trong tôi,
như hạt giống
nằm yên
trong đất.
Đến một ngày,
tôi hiểu,
đường đi
không dài bằng ký ức.
Một đời người
không dài bằng
một dòng sông.
Một dòng sông
không dài bằng
một tiếng mẹ gọi
giữa chiều quê.
Có những điều
không thể cất vào hành lý.
Chúng đi
bằng nhịp tim.
Không ai
đi hết
một miền ký ức.
Bởi ký ức
không ở phía sau.
Nó đi trước ta
thành một vệt sáng.
Đi sau ta
thành một cái bóng.
Và nhiều khi
đứng giữa hai điều ấy,
ta mới biết
quê hương
không chỉ là nơi để trở về.
Quê hương
là điều
không bao giờ
rời khỏi
một con người.
SUY TƯ
Tg:Hoàng Thanh
Dạo này, tôi chỉ muốn đọc những tin vui.
Một em bé được trở về với gia đình.
Một người bệnh tìm thấy cơ hội sống.
Một chú chó lang thang có mái hiên để ngủ.
Một cánh rừng được giữ lại sau mùa nắng cháy.
Tôi muốn nghe rằng, người ta vừa tạo ra một điều kỳ diệu để cứu lấy con người, chứ không phải để làm con người tổn thương nhau.
Muốn biết ở đâu đó, chiến tranh đã dừng lại. Những đứa trẻ thôi lớn lên trong tiếng còi báo động. Những người mẹ không còn chờ một cuộc trở về đã biết trước sẽ chẳng bao giờ có.
Tôi muốn đọc rằng sẽ không còn ai bị bỏ lại phía sau. Người già có người chăm. Trẻ nhỏ có người thương. Người nghèo có một bữa cơm đủ ấm. Người tuyệt vọng còn một bàn tay để nắm.
Có lẽ, điều thế giới cần nhất không phải thêm những lời hứa, mà là thêm những con người biết tử tế.
Ngoài cửa sổ, tháng Bảy vẫn xanh. Cây vẫn lớn. Mây vẫn trôi. Mặt trời vẫn mọc như bao ngày.
Chỉ có lòng người đã quá mỏi sau quá nhiều tin dữ.
Ước gì một sáng mai, mở điện thoại lên, điều đầu tiên hiện ra không còn là mất mát, không còn là hận thù, không còn là những cuộc chia ly.
Chỉ là một tin rất nhỏ thôi: Hôm nay, thế giới lại dịu dàng hơn hôm qua.
MƠ THU
Tg: Hoàng Thanh
Cây vô tình buông rơi chiếc lá
Tôi ngỡ ngàng tưởng thu về rất sớm
Cúi nhặt lấy, nghe lòng mình xao động
Như chạm vào một nỗi nhớ xa xôi.
Nắng nhìn tôi, khẽ mỉm cười bối rối
Ghé bên tai lời thủ thỉ dịu dàng
"Đừng mơ nữa, trời còn xanh đến thế,
Giữa hạ nồng, lá chỉ lạc đường thôi..."
THU QUA HIÊN CŨ
Tg:Hoàng Thanh
Có người đi qua đời ta
nhẹ như một làn gió chớm thu,
một ánh mắt thôi
mà cả chiều nghiêng về phía nhớ.
Đôi mắt ấy trong như mặt ao làng
sau lũy tre còn vương mùi rơm mới,
khi cúi xuống
làm cánh đồng heo may cũng chùng lòng.
Ta không nhớ màu áo,
chỉ nhớ một nụ cười rất khẽ,
như khói bếp chiều bay qua hiên cũ,
mong manh mà ở lại rất lâu.
Người mang theo bao điều không nói,
giấu trong im lặng
một nỗi niềm dịu dàng như tiếng chuông chùa
rơi xuống buổi hoàng hôn.
Tình yêu đôi khi chẳng cần gọi tên.
Chỉ là giữa bộn bề năm tháng
bỗng có một người xuất hiện,
để từ đó
mỗi mùa thu về lại thấy lòng mình gợn sóng.
Rồi người đi,
như con đò rời bến nước,
như cánh chim lẫn vào mây trắng,
không hẹn ngày trở lại.
Ta đứng bên hiên cũ,
nghe lá rụng xuống sân,
mới hiểu rằng có những yêu thương
không phải để nắm giữ.
Chúng đến
để dạy ta biết nhớ,
biết thương,
và biết nâng niu một thoáng nhân duyên
đã từng đi ngang đời mình.
Chiều nay, khói bếp lại bay lên từ xóm nhỏ,
chuông chùa xa xa ngân một tiếng.
Ta chợt mỉm cười:
Có những người,
dẫu chỉ gặp một mùa,
vẫn đủ để trở thành
một mùa thương nhớ của cả đời.
DÒNG SÔNG HỒNG NGÀY ẤY
Tg:Hoàng Thanh
May còn đó sông Hồng không biết ngủ,
Vẫn đỏ phù sa bồi đắp bến bờ xưa.
Bãi mía nghiêng trong màn sương đầu vụ,
Như thay người kể tiếp chuyện ngày mưa.
Chiều tháng sáu bỗng dịu dàng không cớ,
Cỏ ven đê khẽ động một niềm quen.
Ta ngỡ gió từ miền xa ký ức,
Đưa bóng người trở lại giữa mùa sen.
Sen vẫn nở bên triền đê năm ấy,
Hương lặng thầm theo gió gọi tên ai.
Con nước chảy qua bao mùa dâu bể,
Mà nỗi nhớ vẫn neo ngoài tháng năm.
Ta đứng lặng giữa chiều quê bảng lảng,
Nghe sông Hồng thao thiết một dòng thương.
Có những người đi qua đời rất khẽ,
Mà một đời còn ở lại trong tim.

Gửi bình luận của bạn