THÁNG SÁU MÙA SEN
Ngày đăng: 24-06-2026
137 lượt xem
THÁNG SÁU MÙA SEN
Tg: Hoàng Thanh
Tháng Sáu về, sen thức giữa đầm xanh,
Hương ngan ngát theo gió lành qua ngõ.
Mây thong thả trôi ngang miền thương nhớ,
Nắng dịu vàng rắc mật xuống chiều quê.
Ta đi qua mấy ngàn dặm sơn khê,
Lòng vẫn giữ nét hiền hòa, đôn hậu.
Sau giông gió càng thêm phần bền chặt,
Biết nâng niu từng hạnh phúc mong manh.
Ai có người cùng sớm tối đồng hành,
Xin giữ lấy mối ân tình sâu nặng.
Giữa nhân thế bao đổi dời, được mất,
Có một người thương đã quý lắm rồi.
Mái nhà nghèo mà tiếng cười không vơi,
Chén trà nhạt vẫn đượm đầy hơi ấm.
Bàn tay nắm bàn tay qua năm tháng,
Lặng lẽ mà bền tựa nghĩa trăm năm.
Còn ai kia lẻ bóng giữa âm thầm,
Xin đừng để lòng mình vương sầu muộn.
Duyên vốn đến chẳng theo lời hẹn trước,
Như hương sen chợt ngát một chiều hè.
Biết đâu người đang đợi ở bên kia,
Một khúc ngoặt của dòng đời xuôi ngược.
Để khi gặp, mới hay là từ trước,
Trái tim mình đã dành sẵn cho nhau.
Tháng Sáu về, sen vẫn nở nhiệm màu,
Mặt nước biếc nghiêng soi màu thương nhớ.
Xin gửi hết những niềm tin còn mở,
Vào đất trời, vào nhân nghĩa, vào duyên.
Rồi một ngày giữa nắng hạ bình yên,
Người mong đợi sẽ tìm về bến đợi.
Như hoa sen dẫu âm thầm đến mấy,
Đến mùa rồi vẫn tỏa ngát hương thơm.
KHÔNG AI ĐI HẾT MỘT MIỀN KÝ ỨC
TG: Hoàng Thanh
Anh rời Bắc Kinh
mà lòng còn ở lại,
con tàu đi qua những vệt sương dài.
Đường ray lạnh chạm vào chiều rất khẽ,
nghe trong hồn
một tiếng cũ vừa phai.
Vạn Lý Trường Thành nằm nghiêng trong gió,
đá nghìn năm còn giữ dấu chân người.
Có những bức tường xây lên để chặn,
mà cuối cùng
không chặn nổi đơn côi.
Anh đứng đó,
giữa muôn đời cát bụi,
thấy thời gian lặng lẽ chảy qua mình.
Một nỗi nhớ không cần ai gọi thức,
cũng âm thầm
đỏ lại phía bình minh.
Rồi Thượng Hải mở đêm bằng ánh sáng,
Hoàng Phố trôi qua những bóng nhà cao.
Bến Thượng Hải soi mình trong nước bạc,
mà dòng sông
chẳng trả lại hôm nào.
Người đi vội giữa nghìn khuôn mặt lạ,
mắt chạm nhau rồi lạc mất nhau liền.
Giữa phố sáng, anh bỗng nghe rất rõ
một khoảng buồn
không thuộc phía không tên.
Không phải nhớ một người từng xa khuất,
cũng không buồn vì một cuộc chia ly.
Mà như thể trong lòng còn thiếu mất
một quê nhà
chưa kịp gọi trước khi đi.
Xuống Hàng Châu,
Tây Hồ xanh đến lặng,
liễu buông mềm như tóc của ngày xưa.
Một con sóng khẽ nghiêng bờ ký ức,
chạm vào lòng
đã thức cả cơn mưa.
Anh đứng đó,
nghe điều gì rơi xuống,
rất âm thầm, không dáng, cũng không thanh.
Chỉ biết nó từng là phần rất thật
của đời mình,
nay hóa nước mong manh.
Có thể đó là một lời đã hứa,
một mùa yêu còn ướt ở trong tim.
Có thể đó là tuổi xanh ngày ấy,
đã lặng chìm
dưới lớp sóng im lìm.
Qua Tô Châu,
vườn xưa buồn như mộng,
cầu cong nghiêng trên mặt nước rêu phong.
Đá cũng biết nằm yên mà nhớ tuổi,
mái hiên già
nghe gió thở trong lòng.
Những lối nhỏ dẫn thời gian đi mất,
dẫn người qua rồi chẳng trả người về.
Anh chạm nhẹ lên cánh cửa gỗ cũ,
nghe bên kia
một kiếp sống não nề.
Có ai đó từng yêu rồi từng đợi,
từng âm thầm đứng dưới một mùa mưa.
Có ai đó từng quay lưng rất khẽ,
để ngàn năm
vườn vẫn ngỡ như vừa.
Tô Châu đẹp,
mà lòng người thêm vắng,
bởi cái buồn có chỗ để nương thân.
Một mặt nước đủ soi nghìn dĩ vãng,
một vườn xưa
đủ níu bước phong trần.
Rồi Thâm Quyến,
thành phố trẻ và sáng,
những tòa nhà như muốn chạm trời xa.
Người đi nhanh như sợ ngày chậm lại,
sợ bất ngờ
ký ức gọi tên ta.
Ở nơi ấy,
mọi điều đều rất mới,
đường thênh thang, ánh điện cũng thênh thang.
Nhưng có những vết buồn không thay áo,
vẫn đi cùng
qua mấy nẻo nhân gian.
Anh đã tưởng đi qua nhiều xứ sở,
là có thể bỏ lại một niềm riêng.
Nhưng càng bước giữa phồn hoa xứ lạ,
lòng càng nghe
quê cũ gọi bên hiên.
Từ Bắc Kinh qua Thượng Hải sáng đèn,
từ Hàng Châu đến Tô Châu mộng nước,
về Thâm Quyến giữa tương lai phía trước,
anh mới hay
mình vẫn đứng ngày xưa.
Vẫn có một triền đê trong trí nhớ,
một bờ tre nghiêng bóng xuống hoàng hôn.
Một tiếng mẹ gọi cơm chiều rất nhỏ,
mà theo anh
đi hết cả cuộc đời.
Vẫn có một mùa hoa không ai nhắc,
một cái tên thôi gọi đã lâu rồi.
Mà mỗi lúc nhìn mây trời xứ lạ,
lại bâng khuâng
đỏ thắm phía xa xôi.
Nằm trong giọng nói, trong màu mắt nhớ,
trong phút buồn
đứng lặng trước phân ly.
Không ai đi hết một miền ký ức,
dẫu đường xa qua mấy vạn ga tàu.
Có những vết thương không hề rớm máu,
mà một đời
vẫn nhức ở trong nhau.
Không phải cứ xa là lòng quên được,
không phải đi là dứt khỏi hôm nào.
Có những chuyến đi qua nghìn thành phố,
chỉ để về
gặp lại chính mình đau.
Và anh hiểu,
giữa nhân gian rộng lớn,
mỗi con người đều giấu một quê xưa.
Một bến nước, một mùa hoa, một bóng,
một lời thương
chưa nói hết bao giờ.
Nên từ Bắc Kinh về miền Thâm Quyến,
qua bao nhiêu ánh sáng, phố, sông, cầu,
anh vẫn thấy trong lòng mình có một miền
càng đi mãi càng sâu.
TRỞ VỀ
Tg: Hoàng Thanh
Rồi một ngày tóc bạc như mây,
Ta về ngồi tựa gốc cây đầu làng.
Nghe chiều rơi xuống ngõ ngang,
Khói rơm bảng lảng nhuộm vàng bờ tre.
Con đò còn đợi triền đê,
Dòng sông còn chảy câu thề năm nao.
Chỉ người đi hết chiêm bao,
Mới hay được mất ngọt ngào mà đau.
Bao năm dãi nắng dầm sương,
Tha phương mới nhớ con đường đất quê.
Nhớ hàng cau đứng say mê,
Nhớ giàn mướp cũ, nhớ hè tiếng ve.
Nhớ hôm mẹ đợi bên hè,
Ngóng con qua khỏi lũy tre đầu làng.
Cha ngồi vá lại chiếc sàng,
Mắt nhìn xa tít mênh mang cánh đồng.
Đời người như nước xuôi sông,
Mấy ai giữ được tấm lòng vẹn nguyên.
Bao nhiêu mơ ước đầu tiên,
Cuối cùng cũng hóa khói huyền cuối thu.
Có điều chẳng thể giã từ,
Là mùi rơm mới những trưa nắng vàng.
Là tiếng sáo gọi xóm làng,
Là con diều nhỏ chở ngàn nhớ thương.
Mai rồi khép một đoạn đường,
Ta về làm hạt bụi vương sân nhà.
Nằm nghe gió kể chuyện xa,
Nghe trăng rụng xuống hiên già đêm thâu.
Chẳng mang theo được gì đâu,
Ngoài câu mẹ gọi, nhịp cầu tuổi thơ.
Ngoài mùi khói bếp đơn sơ,
Ấm như ngọn lửa đợi chờ trong tim.
Rồi một ngày giữa lặng im,
Ta thành nỗi nhớ của miền quê xưa.
Như cơn gió thoảng qua mùa,
Để thương, để nhớ cho ta kiếp người.
ĐIỀU KHÔNG THỂ GỌI TÊN
Tg: Hoàng Thanh
Tháng sáu về, phượng đỏ cháy bên sông,
Tiếng ve cũ ngân dài trong kẽ lá.
Có một người đi qua miền vội vã,
Để lòng ta nghiêng ngả một chiều xa.
Em chợt đến như mây chiều cuối phố,
Như giọt nắng rơi mềm trên tóc gió.
Không hẹn ước, chẳng một lời bỏ ngỏ,
Mà để lòng thương nhớ đến vô cùng.
Ta đã qua biết mấy cuộc tương phùng,
Biết lá rụng, biết cánh chim lạc bến.
Tưởng trái tim sau bao lần lỗi hẹn,
Đã ngủ yên trong ngăn kéo thời gian.
Vậy mà em như một thoáng dịu dàng,
Chạm rất khẽ cũng làm tim dậy sóng.
Có những điều chẳng thể nào gọi đúng,
Chỉ biết rằng từ đó chẳng bình yên.
Hoa phượng hồng vẫn đỏ đến triền miên,
Ve vẫn hát như chưa từng biết mỏi.
Chỉ con người đứng giữa chiều vời vợi,
Nghe tháng sáu đi qua tận đáy lòng.
Có những điều càng giữ lại càng không,
Càng gọi tên càng mong manh, dễ vỡ.
Nên ta chọn lặng nhìn mây qua ngõ,
Nhìn em đi như gió thoảng cuối mùa.
Nếu mai này nắng có nhạt cơn mưa,
Phượng có tắt bên dòng sông cũ ấy,
Thì trong ta vẫn còn nguyên một bến,
Đón chiều buồn đỏ rực cánh hoa rơi.
Để mỗi năm khi phượng đỏ sân trường,
Khi ve lại khản giọng vì thương nhớ,
Ta chợt thấy trong lòng mình còn đó,
Một điều buồn không thể gọi thành tên.

Gửi bình luận của bạn