Hai quê hương của một đời người

Hai quê hương của một đời người truyện ngắn của Hoàng Thanh

Ngày đăng: 20-04-2026

84 lượt xem

Hai quê hương của một đời người
 
Truyện ngắn của Hoàng Thanh
 
Người ta thường nghĩ quê hương là một khái niệm duy nhất là nơi mình sinh ra, nơi có dòng họ tổ tiên, nơi cất tiếng khóc đầu đời và có người thân chờ đợi phía sau cánh cửa mỗi lần trở về. Nghĩ vậy không sai. Nhưng đời sống rộng hơn những định nghĩa giản đơn. Có những người bước ra khỏi nơi chôn nhau cắt rốn, đi rất xa, sống rất lâu ở một miền đất khác, rồi một ngày chợt nhận ra đời mình đã mang hai quê hương.
Tôi là một người như thế.
Tôi sinh ra ở Thanh Hóa. Miền đất ấy không giàu có để chiều chuộng con người bằng sự dễ dãi. Thiên nhiên nơi đó nhiều nắng gió, có những mùa hè khô rát, những mùa mưa bão kéo dài, những cánh đồng sau vụ gặt chỉ còn trơ gốc rạ và mùi đất ngai ngái bốc lên dưới nắng chiều. Nhưng chính sự khắc nghiệt ấy đã rèn nên cốt cách con người xứ Thanh cứng cỏi, chịu thương, ít than van và quen đứng dậy sau nhọc nhằn.
Tuổi thơ tôi lớn lên trong những điều rất đỗi bình thường mà về sau thành vô giá. Một mái nhà không rộng nhưng đủ chỗ cho tiếng cười. Một bữa cơm đơn sơ nhưng đủ ấm lòng. Tiếng mẹ gọi từ ngoài sân khi trời sắp tối. Bóng cha đi về sau một ngày day học từ trường huyện. Con đường làng mùa mưa lầy lội, mùa nắng bụi bay. Những đêm mất điện, cả nhà ngồi ngoài hiên nhìn trời sao mà kể chuyện đời xưa.
Khi còn nhỏ, người ta ít khi hiểu mình đang sở hữu điều gì. Chỉ đến lúc đi xa mới biết những thứ tưởng tầm thường ấy là nền móng của tâm hồn. Chính quê nhà đã dạy tôi lòng nhẫn nại trước khi đời dạy tôi cạnh tranh. Chính cha mẹ đã dạy tôi sống tử tế trước khi xã hội dạy tôi khôn ngoan. Chính xứ sở nghèo khó ấy đã cho tôi một tài sản lớn nhất khả năng chịu đựng mà không gục ngã,
Những năm tháng ở Đại học Bách Khoa Hà Nội. Đó là quãng đời không rực rỡ, nhưng bền bỉ, sống trong KTX một căn phòng trọ chật hẹp cho 8 người. Tường ẩm. Mùa đông lạnh. Gió lùa qua những khe cửa không khép kín. Một chiếc xe đạp cũ là phương tiện duy nhất đưa toi qua những con phố dài của Hà Nội.
Những sáng mùa đông, đạp xe trong làn sương mờ, hai bàn tay tê buốt. Những buổi trưa, ăn vội một bữa cơm đạm bạc canh toàn quốc, 3 miếng thịt mỡ mà vẫn hạnh phúc nhìn về tương lai. Những ngày cuối tháng, túi tiền cạn, học cách tiêu ít hơn, đi nhiều hơn, và im lặng nhiều hơn.
Có những tối, ngồi ở thư viện rất lâu. Không phải vì muốn học thêm, mà vì ở đó ấm hơn phòng trọ, nhớ những lần nhận tiền mẹ gửi. Không nhiều, nhưng đủ để cầm lên rồi gấp lại thật cẩn thận, không dám tiêu ngay. Như thể mỗi đồng tiền đều mang theo một phần nhọc nhằn của gia đình.
Không ai biết đã sống những ngày đó như thế nào.
Nhưng chính quãng đời ấy dạy cách chịu đựng, và giữ mình không gục xuống khi không còn gì trong tay. Rồi như bao người trẻ khác, tôi rời quê sau khi lấy bằng đại học.
Những cuộc chia tay tuổi đôi mươi thường không ồn ào. Chỉ là một chuyến xe sáng sớm. Một chiếc va li ít đồ. Một vài lời dặn dò lặp đi lặp lại của mẹ. Một ánh mắt cha nhìn theo mà không nói gì. Một cái ngoái đầu rất nhanh vì sợ chậm bước thì lòng sẽ yếu mềm.
Tôi vào Sài Gòn với hành trang như thế.
Ngày đầu gặp thành phố, tôi thấy mình như hạt cát rơi xuống biển người. Những dòng xe chảy mãi không ngừng. Những ngã tư đỏ xanh không ngủ. Những con đường dài đến mức người mới đến không biết đâu là điểm cuối. Những khu nhà chen nhau sáng đèn như thể ai cũng đang sống gấp đôi một đời người.
Sài Gòn không dịu dàng theo cách của những thành phố cổ. Nó không từ tốn chờ người ta làm quen. Nó ào ạt, gấp gáp, đôi khi lạnh lùng. Nhưng chính sự khắc nghiệt của nó lại công bằng theo một cách khác: nơi đây ít hỏi anh là con ai, quê đâu, quá khứ thế nào. Người ta chỉ nhìn vào việc anh có chịu làm hay không, có giữ chữ tín hay không, có dám đứng dậy sau thất bại hay không.
Những ngày đầu, tôi sống như một người học bơi giữa dòng sông lớn. Học nhớ tên đường. Học cách đi xe buýt. Học cách chi tiêu từng đồng tiền ít ỏi. Học cách nuốt cô đơn vào trong để sáng mai vẫn đi làm đúng giờ. Có những buổi tối trở về phòng trọ, nghe tiếng xe ngoài phố mà lòng trống đến mức chỉ muốn được nghe giọng mẹ một lần.
Nhưng cũng chính nơi ấy, tôi nhận ra lòng tốt không hề hiếm.
Một người bạn thấy tôi đi làm thì cho thêm tiền bù vào ngày thất nghiệp Một người xa lạ giữa mưa cho trú nhờ mái hiên. Một đồng nghiệp chỉ tận tay việc khó. Một bác xe ôm lấy ít tiền hơn vì biết thằng nhỏ mới vào đời còn chật vật. Thành phố này thường thương người bằng những điều không cần nói lớn.
Dần dần, tôi không còn là khách lạ.
Tôi quen ly cà phê sáng đầu hẻm. Quen tiếng rao khuya dưới cửa sổ. Quen những cơn mưa đến bất ngờ rồi tạnh rất nhanh như tính khí của người phương Nam. Quen giọng nói thẳng mà ấm, nhanh mà thật. Quen cảnh người ta tất bật cả ngày nhưng vẫn sẵn lòng dừng lại giúp nhau vài phút.
Rồi đến một ngày, tôi chợt hiểu mình đã yêu Sài Gòn từ lúc nào.
Có thể từ tháng lương đầu tiên do chính tay mình làm ra. Có thể từ đêm đứng trên Cầu Sài Gòn nhìn thành phố sáng rực mà thấy tương lai không còn mù mịt. Có thể từ khoảnh khắc nghe ai hỏi “đang ở đâu?”, tôi trả lời tự nhiên: “Ở Sài Gòn”.
Tình yêu dành cho một thành phố không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng say mê. Nhiều khi nó bắt đầu từ biết ơn.
Tôi biết ơn vì nơi đây cho tôi cơ hội thử sức. Cho tôi những thất bại để trưởng thành. Cho tôi công việc để đứng bằng đôi chân mình. Cho tôi bạn bè, người thương, những mối duyên lành và cả những bài học đắt giá. Cho tôi cảm giác rằng đời người, nếu còn cố gắng, thì luôn có thể bắt đầu lại.
Vậy nên tôi chọn sống ở Sài Gòn.
Không phải vì quê cũ không đủ yêu thương. Mà vì mỗi con người đều cần một nơi để nở ra lần thứ hai. Quê hương sinh ra ta bằng máu thịt. Nhưng có những miền đất sinh ra ta lần nữa bằng cơ hội, bằng va đập, bằng hành trình tự làm nên chính mình.
Nhiều năm qua đi, thành phố đổi thay từng ngày. Những cây cầu mới nối những bờ xa. Những đại lộ mở ra. Những tòa nhà vươn lên giữa trời. Có những con hẻm cũ tôi không còn tìm thấy. Có những quán quen chỉ còn trong ký ức. Tôi cũng khác xưa: bớt nông nổi, nhiều nếp nhăn hơn, hiểu đời hơn và cũng biết thương người hơn.
Khi thành phố lớn lên, tôi già đi một chút. Nhưng đó là cái già đi không buồn. Vì trong từng đổi thay của nó, có tuổi trẻ của tôi gửi lại.
Và giữa những đêm phố sáng đèn, tôi vẫn nhớ Thanh Hóa.
Nhớ mùi rơm sau mùa gặt. Nhớ tiếng chó sủa xa trong xóm tối. Nhớ giọng mẹ gọi tên mình như thuở bé. Nhớ con đường quê không có đèn cao áp nhưng có trăng sáng đủ soi lòng người. Tôi hiểu rằng con người càng đi xa càng cần một nơi để nhớ. Không phải để quay về mãi mãi, mà để biết mình từ đâu mà có.
Người trưởng thành thật ra là người mang được nhiều yêu thương hơn thuở nhỏ.
Ngày bé, ta chỉ yêu căn nhà mình ở. Lớn lên, ta biết yêu thêm con đường mình đi qua, thành phố mình mưu sinh, những người không cùng máu mủ nhưng đã từng giúp mình lúc khó khăn. Trái tim vì thế mà rộng dần.
Nếu ai hỏi quê hương tôi ở đâu, tôi sẽ không ngần ngại.
Tôi sinh ra ở Thanh Hóa.
Nhưng tôi chọn sống ở Sài Gòn.
Một nơi cho tôi gốc rễ để không bật khỏi đời.
Một nơi cho tôi đôi cánh để không đứng yên trong đời.
Và khi có hai miền đất cùng ở trong tim, con người ta không bị chia đôi. Trái lại, họ trở nên đầy đặn hơn, biết ơn hơn, và hiểu rằng được thuộc về nhiều hơn một nơi cũng là một dạng giàu có của phận người.

 

 
CÔNG TY CP TV ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG
ĐT: (08) 35146426 - (028) 22142126  – Fax: (028) 39118579 - Hotline: 0903 649 782
Địa chỉ trụ sở chính: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định. TP.HCM 
Địa chỉ văn phòng đại diện: Chung cư B1- Số 2 Đường Trường Sa, Phường Gia Định. TP.HCM

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha