KHÚC XUÂN NGÂN DÀI
Ngày đăng: 02-04-2026
54 lượt xem
KHÚC XUÂN NGÂN DÀI
01. TIẾT XUÂN
Xuân về rất khẽ giữa trời trong
Một thoáng chim bay rợp cánh đồng
Gió gọi mầm non vừa thức giấc
Cỏ mềm e ấp đón nắng hong.
Mưa nhỏ thôi rơi bên mái cũ
Nắng non vừa trải khắp dòng sông
Hương xuân len lỏi qua từng ngõ
Gọi bước chân người bỗng nhẹ hơn.
Có phải lòng ai vừa mở cửa
Đón một mùa về rất dịu êm
Chưa kịp gọi tên niềm vui nhỏ
Đã thấy bình yên đến giữa đêm.
02. HOA MẬN
Gốc Mận đứng lặng giữa vườn xuân
Hoa Trắng mong manh tựa khói sương
Cành nhỏ run run khi gió chạm
Như người thiếu nữ mới biết thương.
Chồi biếc vừa lên còn e ấp
Ong về khẽ gọi giấc mơ hường
Tiếng vo ve nhỏ như lời hẹn
Giữa một mùa xuân rất vấn vương.
Cánh trắng lung linh còn đọng sương
Mỏng manh như lời hứa yêu đương
Hoa không giữ nổi thời đang nở
Chỉ giữ trong lòng một đoạn thương.
03. BỜ SÔNG
Sông trôi chậm lắm buổi ban mai
Một bóng người xưa đứng đợi ai
Gió thổi câu hò xa vắng quá
Nghe như ký ức trở về dài.
Bướm lượn ven bờ trong nắng sớm
Chim bay thấp thoáng phía chân trời
Một làn sương mỏng còn chưa tan
Mà thấy lòng người đã chơi vơi.
Ai đi bỏ lại miền thương nhớ
Để nước còn mang nỗi ngậm ngùi
Dòng sông không biết điều đã mất
Chỉ biết trôi hoài giữa ngược xuôi.
04. NGẨN NGƠ
Chiều buông xuống nhẹ tựa hơi thở
Nắng tắt dần trong một nét mờ
Người đứng lặng im bên lối cũ
Không biết tìm ai chỉ ngẩn ngơ.
Một thoáng nhớ ai vừa ghé lại
Rồi tan như khói giữa hư vô
Chỉ còn nhịp thở nghe rất khẽ
Và lòng trống trải đến không ngờ.
Rặng trúc bên hồ nghiêng dáng đổ
Hàng thông trước ngõ đứng bơ vơ
Một ngày trôi mất như chưa sống
Chỉ còn nỗi nhớ rất vu vơ.
05. HOA VEN ĐƯỜNG
Có những loài hoa không tên gọi
Nở bên đường bụi chẳng ai hay
Không ai dừng lại nhìn lâu quá
Chỉ gió vô tình ghé mỗi ngày.
Nhưng chính nơi đây hương vẫn ngát
Giữa đời vội vã lắm đổi thay
Không cần ai biết mình đang nở
Chỉ cần tồn tại đủ là đầy.
Giống như một người không ai nhớ
Mà vẫn âm thầm sống thật say
Đem cả dịu dàng vào cuộc sống
Dẫu chẳng ai hay vẫn đắm say.
06. ĐÊM XUÂN
Đêm xuân tĩnh lặng đến nao lòng
Trăng rải sương mờ xuống bến sông
Một tiếng côn trùng vang rất nhỏ
Mà nghe như chạm cả hư không.
Người thức giữa đêm không phải thức
Mà vì trong dạ có chờ mong
Một điều chưa gọi thành tên được
Cứ lớn dần lên giữa mênh mông.
Có phải vì xuân làm lòng động
Hay vì ai đó lạnh qua đông
Chỉ biết đêm dài không ngủ được
Và nghe tim vọng giữa hư không.
07. GIÓ QUA CÁNH ĐỒNG
Gió đi qua những cánh đồng xanh
Mang theo hương lúa rất mong manh
Người đi qua những ngày rất vội
Chỉ kịp nhìn rồi đã xa nhanh.
Có những điều không thể giữ lại
Như cơn gió nhẹ thoảng qua mình
Chưa kịp gọi tên thì đã mất
Chỉ còn dư âm mãi lặng thinh.
Nhưng chính điều đó làm ta nhớ
Suốt cả một đời chẳng lặng yên
Một lần thoáng chạm thành vĩnh viễn
Ở lại trong tim rất dịu hiền.
08. LỜI CHƯA NÓI
Có những lời chưa từng kịp nói
Mà theo năm tháng hóa mênh mang
Người đi mang theo bao điều cũ
Kẻ ở gom về những dở dang.
Chỉ một lần thôi nếu quay lại
Có lẽ đời đã khác muôn vàn
Nhưng thời gian vốn không chờ đợi
Nên mọi thứ đành hóa dở dang.
Lời chưa nói chẳng còn quan trọng
Chỉ còn cảm xúc vẫn còn mang
Một điều không gọi thành tên được
Mà theo ta suốt những năm tháng.
09. MÙA ĐI QUA
Một mùa vừa khép lại sau lưng
Như giấc mơ xưa đã lặng ngừng
Những điều từng khiến tim rung động
Giờ chỉ còn là một kỷ niệm chung.
Không ai giữ được điều đã mất
Chỉ giữ trong lòng một nỗi buồn
Nhưng chính những điều từng rất thật
Lại làm cuộc sống hóa dịu hơn.
Mùa đi không phải là mất hết
Mà là để lại những dấu chân
Để khi ngoảnh lại ta mới biết
Mình đã từng sống rất chân thành.
10. BẾN CŨ
Bến cũ còn đây người đã xa
Con đò năm ấy cũng không qua
Nước vẫn trôi hoài như chẳng biết
Có một người từng đợi thiết tha.
Thời gian xóa hết bao lời hẹn
Chỉ giữ lại đây một bóng tà
Một chút chiều buông còn sót lại
Đủ làm ký ức hóa nhạt nhòa.
Ai đi để lại miền im lặng
Mà sóng còn vỗ đến bây giờ
Bến cũ không còn như xưa nữa
Chỉ còn một nỗi rất bơ vơ.
11. KHOẢNG LẶNG
Có những khoảng lặng không tên gọi
Nhưng đủ làm lòng thấy chênh vênh
Không phải buồn đâu mà là trống
Giữa những ngày dài rất mong manh.
Người ta sống giữa muôn âm thanh
Mà vẫn không nghe được chính mình
Chỉ khi đứng lại trong im lặng
Mới thấy lòng sâu đến lặng thinh.
Khoảng lặng không phải là kết thúc
Mà là nơi bắt đầu bình minh
Khi ta đối diện cùng chính mình
Và hiểu được mình thật chân tình.
12. KHÚC XUÂN NGÂN DÀI
Xuân đến rồi đi như một thoáng
Nhưng điều còn lại chính là ta
Là những lần tim từng rung động
Và những lần buồn rất thiết tha.
Có những điều không cần giữ lại
Nhưng vẫn theo ta suốt cuộc đời
Không phải là người hay kỷ niệm
Mà là cảm giác đã từng rơi.
Nếu có một điều cần giữ mãi
Không phải là xuân cũng chẳng là ai
Mà là khoảnh khắc ta còn sống
Và đã từng yêu rất thật thà.

Gửi bình luận của bạn