DƯỚI GỐC ĐA LÀNG
Ngày đăng: 19-03-2026
86 lượt xem
DƯỚI GỐC ĐA LÀNG
Cây đa đứng tự bao đời
Rễ ôm đất cũ như người đợi nhau.
Chiều buông khói bếp nhạt màu
Sân đình gió thổi bạc đầu tiếng xưa.
Anh về mang mấy câu thơ
Chưa kịp viết trọn đã chờ gặp em.
Em qua bến nước êm đềm
Gàu tre chạm sóng gọi tên một thời.
Nhìn nhau chẳng nói thành lời
Chỉ nghe trong lá một đời rơi rơi.
Cây đa che bóng hai người
Mà sao bóng vẫn tách rời xa nhau.
TRĂNG TRÔI BẾN NƯỚC
Trăng lên từ phía con đò
Nghiêng soi bến cũ lặng lờ nước trôi.
Anh ngồi viết dở câu đời
Con thuyền buộc gió chơi vơi bến làng.
Em về qua lối tre ngang
Áo bay chạm gió mơ màng như xưa.
Không ai hẹn trước bao giờ
Mà như đã đợi từ mùa rất xa.
Trăng rơi xuống giữa đôi ta
Nghe như có thật mà là hư không.
Con thuyền neo giữa dòng sông
Như lòng không biết bến trong hay ngoài.
SÂN ĐÌNH VẮNG MỘT NGƯỜI
Sân đình còn đó như xưa
Chỉ là thiếu một người chưa kịp già.
Trống xưa gõ nhịp ngân xa
Mà sao nghe vỡ như là chia tay.
Anh đi về phía gió bay
Em về phía đất đắng cay cuối làng.
Câu thơ bỏ lại dở dang
Như con thuyền lạc giữa ngàn sương đêm.
Cây đa vẫn đứng lặng im
Chỉ còn chiếc bóng đi tìm bóng xưa.
“Chúng ta” rơi giữa buổi trưa
Nắng hong một thoáng rồi vừa tan thôi.
PHỐ VẮNG CHIỀU MƯA
Phố xưa ướt một chiều mưa
Dòng người lặng lẽ như chưa từng về.
Anh ngồi bên quán cà phê
Nghe trong đáy cốc cơn mê cũ mình.
Em qua áo mỏng mong manh
Như cơn gió thoảng ngang thành phố xưa.
Một lần lỡ hẹn ngày mưa
Mà như lỡ cả một mùa thanh xuân.
BỜ SÔNG LUỘC
Sông Luộc nước vẫn âm thầm
Chở bao ký ức qua năm tháng dài.
Bãi bồi cỏ mọc xanh hoài
Hoa ngô vẫn nở như ngày có nhau.
Anh về đứng lặng chân cầu
Nghe con nước chảy qua màu tóc xưa.
Một đời như một cơn mưa
Rơi rồi chẳng biết còn vừa lòng ai.
MÙA HOA GẠO ĐỎ
Tháng Ba hoa gạo cháy trời
Đốt lên ký ức một thời đã xa.
Anh đi qua những mùa hoa
Mà không đi hết nỗi đau trong lòng.
Em giờ như áng mây hồng
Trôi qua ký ức mà không ngoảnh về.
BẾN CŨ KHÔNG NGƯỜI
Bến xưa nước vẫn lặng trôi
Con đò neo cũ một đời đợi ai.
Gió chiều thổi nhẹ heo may
Nghe như tiếng gọi của ngày đã xa.
Có người đi mãi không qua
Có người ở lại hóa là hư không.
TRĂNG VỠ TRÊN MÁI NGÓI
Trăng nghiêng mái ngói rêu phong
Rơi vào ký ức mênh mông một thời.
Anh ngồi viết dở câu đời
Nghe trong trang giấy một trời chia ly.
Em giờ xa cách xuân thì
Như trăng vỡ giữa những gì đã qua.
NGÕ NHỎ KHÔNG TÊN
Ngõ xưa không biển không tên
Mà sao nhớ mãi từng đêm trăng về.
Có người đứng đợi bên hè
Chờ một câu nói chưa kề môi nhau.
Một đời tưởng đã quên mau
Mà sao vẫn cứ đậm sâu thế này.
GIỌT SƯƠNG CUỐI NGÀY
Chiều buông giọt nắng nghiêng nghiêng
Giọt sương còn đọng bên hiên vắng người.
Anh ngồi gom nhặt tiếng cười
Mà không nhặt nổi một thời có em.
Con đò trôi giữa dòng sông
Không bến để đợi, không người để mong.
Một đời như cánh lục bình
Trôi theo con nước vô tình thế thôi.
Đêm nay phố vắng không em
Nghe từng ngọn gió gọi tên một người.
Anh đi qua nửa cuộc đời
Mà không tìm thấy một thời đã qua.
Ký ức như một mùa xưa
Đi qua không hết mà thừa trong tim.
Có người lặng lẽ đi tìm
Một điều đã mất lặng im suốt đời.
Có những điều không thể giữ
nhưng cũng không thể quên.
Có những người không thể ở lại
nhưng cũng không thể rời đi.
Và thơ
là nơi duy nhất
giữ lại được những điều đã mất.
NGÀY KHÔNG EM
Chiều rơi bãi vắng ven đê
Nắng như giọt mật chảy về cuối sông.
Cây đa đứng lặng bên đồng
Rễ ôm đất cũ như mong một người.
Em đi qua thoáng nụ cười
Mắt đen lúng liếng rối đời anh đi.
Gàu tre chạm nước thầm thì
Múc lên toàn nhớ chẳng gì là em.
Anh ngồi nhặt lại bên thềm
Nhặt bao tiếng nói mà quên mất người.
Con đò vẫn lặng lẽ trôi
Không bến để đợi không lời để mong.
Một đời như cánh lục bình
Trôi theo con nước vô tình mà quen.
Đêm về trăng rụng bên hiên
Nghe như có tiếng gọi tên một người.
Anh đi qúa nửa cuộc đời
Mà không đi hết một thời có em.
Sáng ra bến vắng lặng thinh
Chỉ còn chiếc bóng đứng nhìn sang sông.
Ngày không em gió mênh mông
Thổi qua đồng cũ rỗng không một người.

Gửi bình luận của bạn