Thơ khảo nghiệm của Hoàng Thanh

Thơ khảo nghiệm của Hoàng Thanh

Ngày đăng: 20-03-2026

58 lượt xem

Có những buổi chiều rơi rất nhẹ mà lòng người thì không thể nhẹ. Tôi đã đọc “Khởi Sinh” của Hoàng Thanh trong một buổi chiều như thế chiều nghiêng, nắng mỏng, gió chạm khẽ vào ký ức và bỗng thấy mình như vừa bước vào một cuộc tình không có bắt đầu, mà cũng chẳng có kết thúc.Chỉ có một lần chạm. Tình yêu trong “Khởi Sinh” không bùng cháy, mà lan ra  như một làn hương rất chậm.

Nó không ồn ào, không vội vã, không cần lời hứa, không cần gọi tên. Chỉ là hai con người đứng gần nhau mà nghe tim mình xao động như thể vừa đánh thức một điều gì đã ngủ quên từ rất lâu rất sâu trong chính mình. Hoàng Thanh lại lặng lẽ nhìn nó trôi đi. Nhưng chính cái lặng lẽ ấy lại làm tình yêu trở nên tha thiết hơn  bởi vì nó mong manh.

Ở đây, tình yêu không phải là sở hữu mà là một cơn run rẩy đi qua đời.

Có những ánh nhìn chưa kịp gọi tên đã thành thương nhớ. Có những khoảng cách chưa kịp chạm đã thành xa xôi. Và có những “chúng ta” vừa kịp hình thành đã bắt đầu tan. Như một làn khói. Như một giấc mơ. Như một buổi chiều vừa kịp đẹp đã chớm tàn.  Nhưng điều ám ảnh nhất của “Khởi Sinh” không phải là chia ly mà là sự nhận ra có những tình yêu không phải để giữ, mà để đi qua. Có những con người không phải để thuộc về, mà để làm ta rung động một lần cho trọn vẹn.

Và rằng yêu đôi khi chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn nhưng đủ để kéo dài cả đời người. Hoàng Thanh trong “Khởi Sinh” lại chấp nhận tất cả.

Anh không níu, không giữ, không van nài. Chỉ đứng đó, nhìn tình yêu đến và đi như nhìn một buổi chiều rơi xuống bãi vắng.

Đau, nhưng đẹp. Buồn, nhưng không bi lụy. Khi khép lại tập thơ, tôi không còn thấy một cuộc tình dang dở, mà thấy một trái tim đã đi qua yêu thương và trở nên rộng hơn. Một trái tim biết rằng không phải cái gì mất đi cũng là mất.
Có những thứ chỉ là hóa thành ký ức để ở lại theo một cách khác. “Khởi Sinh” phải là khởi đầu của một tình yêu, mà là khởi đầu của một nỗi nhớ. Một nỗi nhớ không cần gọi tên, không cần quay lại, nhưng vẫn âm thầm cháy
trong lòng người như một buổi chiều không bao giờ tắt.


 
KHỞI SINH

Tác giả: Hoàng Thanh

 
Chiều rơi bãi vắng ven đê
Gặp nhau như đã hẹn về kiếp xưa
Anh ôm câu chữ chưa vừa
Em ôm nỗi nhớ như mưa không lời.
 
Nhìn nhau, gió đứng bên trời
Một điều đã mất rơi rơi trong lòng.
Không ai nói chuyện đục trong
Chỉ nghe bến vắng, dòng sông thở dài.
 
ĐỒNG ĐIỆU
 
Thơ rơi từ phía tay người
Bay qua em, đậu một thời rất lâu.
Em không giữ nghĩa trầu cau
Chỉ giữ khoảng trống nhói đau giữa mình.
 
Điều chưa nói hóa chân tình
Điều không gọi tên lại thành thiết tha.
Anh mơ tận phía trời xa
Em nghe tưởng gió quê nhà gọi lên.
 
Xa nhau một sải tay mềm
Mà như gang gió kề bên suốt ngày.
 
ẢO TƯỞNG
 
“Chúng ta” như khói lên trời
Không ai châm lửa tự thời mà bay.
Một chiều trùng hợp qua đây
Hai người chung bóng ngỡ đầy duyên xưa.
 
Tin như tin giấc ngủ trưa
Tỉnh rồi mới biết như chưa từng gì.
“Chúng ta” hỏi cũng vậy thôi
Hai người hay chỉ một thời mơ chung.
 
LỆCH PHA
 
Kim đồng hồ chệch một nhịp
Nghe như đã lệch cả kiếp con người.
Anh còn nói chuyện xa xôi
Em về nhặt lá cuối đời lặng im.
 
Anh đi phía rộng mênh mông
Em đứng phía cũ, gió lồng lộng qua
Không lời cãi vã đôi ta
Chỉ câu nói chạm hóa ra chẳng còn.
 
Gọi anh, tiếng rớt xuống sông
Nghe như có lại mênh mông không người.
 
NHẬN THỨC
 
Một ngày em hiểu một lời
“Chúng ta” vốn chỉ tạm thời trùng nhau.
Hai người đứng tạm chung cầu
Hết chung nhịp bước qua cầu là thôi.
 
Chẳng cần nói, chẳng cần rời
Chỉ cần một phía không ngồi chỗ xưa.
“Chúng ta” như nắng ban trưa
Qua rồi để lại lưa thưa bóng người.
 
TÀN PHAI
 
Chiều nghiêng bóng đổ bên đời
Con đường cũ vẫn chỉ người vắng tên.
Em thôi gọi nữa làm chi
Tên anh rơi xuống còn gì mà kêu.
 
“Chúng ta” cũ tựa câu Kiều
Gấp trang bỏ đó tiêu điều chữ xưa.
 
ĐỐI DIỆN
 
Anh về phía gió không bờ
Em về phía đất bơ vơ cỏ gầy.
Chẳng còn chung một bàn tay
Mỗi người giữ lấy một ngày riêng đau.
 
Tình yêu chẳng buộc được nhau
Chỉ cho quên tạm nỗi sầu nhân gian
Đến khi nhớ lại muộn màng
Tình rơi như hạt mưa tàn ngoài hiên.
 
BUÔNG
 
Em không níu nữa cho phiền
Tay không giữ gió giữ duyên sao đành.
Buồn theo con nước qua nhanh
Bèo trôi hết lớp còn vành nước trơ.
 
Em như tỉnh giữa cơn mơ
Biết là đã có bây giờ là không.
 
DƯ ÂM
 
Có điều chẳng mất khỏi lòng
Chỉ thay hình dạng như sông đổi bờ.
Tình yêu hóa tiếng ầu ơ
Ký ức hóa lặng bây giờ thành em.
 
Không còn nhớ rõ môi mềm
Chỉ còn nhớ gió êm đềm đã qua.
Không ngày kết thúc hiện ra
Chỉ là một sớm nhận ra hết rồi.
 
Sống mà không nghĩ tới người
“Chúng ta” tan giữa khoảng trời sương mai.
Không còn dấu vết hình hài
Chỉ còn một kẻ đổi thay trong đời.

 

 
CÔNG TY CP TV ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG
ĐT: (08) 35146426 - (028) 22142126  – Fax: (028) 39118579 - Hotline: 0903 649 782
Địa chỉ trụ sở chính: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định. TP.HCM 
Địa chỉ văn phòng đại diện: Chung cư B1- Số 2 Đường Trường Sa, Phường Gia Định. TP.HCM

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha