LÀNG QUÊ MÙA GIÔNG BÃO
Ngày đăng: 12-03-2026
113 lượt xem
LÀNG QUÊ MÙA GIÔNG BÃO
Thơ Hoàng Thanh
Mùa giông bão tràn qua miền quê nhỏ,
Cánh mo cau rơi lác đác hiên nhà.
Đường đất cũ vòng qua bờ ao vắng,
Con nước tràn đàn cá vượt ra sông.
Chiều xuống chậm bên dậu mồng tơi rậm,
Khói rơm bay bảng lảng cuối vườn chiều.
Cầu tre cũ bắc ngang dòng nước đục,
Có một người đứng đợi hóa cô liêu.
Phiên chợ vãn, lối làng thưa bước gót,
Áo nâu ai xa khuất phía đường xa.
Anh đứng lặng bên gốc đa đầu xóm,
Nhìn ánh trăng rơi lạnh xuống sân nhà.
Đời cũng thế khi đầy khi vơi cạn,
Như con sông bồi lở giữa đôi bờ.
Chỉ thương nhất cây đa chiều bến nước,
Gió qua đình nghe nhói cả câu thơ.
Sớm tỉnh giấc nghe bờ tre trở gió,
Tiếng gà thưa vọng lại phía em ngồi.
Anh mới hiểu đời chưa từng muộn cả,
Chỉ quay về gõ cửa phía làng xa.
Mới hay cũ cũng là lời thiên hạ,
Như con đò nhớ bến vẫn qua sông.
Anh đi hết những mùa mưa gió ấy,
Lại quay về đứng đợi giữa sân không.
Cay đắng mấy rồi cũng thành vị ngọt,
Như phù sa bồi đắp những bãi bờ.
Bão có lớn rồi trời mưa cũng tạnh,
Trăng lại lên trên mái rạ đơn sơ.
Nếu mai nữa đời còn thêm giông gió,
Anh vẫn đi qua hết những nẻo đường.
Qua bến nước, sân đình, bờ ao cũ
Chỉ mong em đừng đứng đợi cô liêu.

Gửi bình luận của bạn